Chương 3: Nhớ Kỹ Vậy?

Buổi chiều tôi dọn dẹp vệ sinh nhà cửa xong liền về trường, vì người hơi đau nên không đến phòng tập múa, bèn ngủ một mạch ở ký túc xá đến chiều tối, đợi đến chập tối mới ra nhà ăn ăn cơm, sau đó mới đến phòng tập múa.

Tống Thanh Thanh và Tịch Nguyệt cùng khóa với tôi đã ở trong đó khởi động, thấy tôi đến liền cười chào hỏi.

Tôi dè dặt cười với họ, vì vừa mới ăn cơm xong nên ngồi sang một bên nghỉ ngơi.

"Mặt cậu sao thế?" Tống Thanh Thanh vừa ép chân vừa hỏi tôi.

Tôi không ngờ cô sẽ để ý và còn hỏi tôi, nhất thời sững sờ, cười giải thích với cô, "Tôi không cẩn thận bị ngã một cái."

Tịch Nguyệt nói tiếp, "Mấy hôm nay cứ mưa suốt, đi đường phải cẩn thận một chút."

"Đúng đúng, đi đường dễ bị trơn trượt lắm."

Tôi cười gật đầu, hùa theo họ. Tôi không thích trời mưa, vì khi trời mưa, quần áo luôn khó khô.

Cũng vào khoảng thời gian như hôm qua, tôi rời khỏi phòng tập múa.

Lúc đi qua sân thể dục, đám nam sinh đó vẫn đang chơi bóng ở đó, tôi cúi đầu tăng tốc muốn nhanh chóng về ký túc xá, nhưng càng không muốn chuyện gì xảy ra thì nó càng đến, tôi lại bị gọi lại.

"Tạ Phỉ!"

"..." Lần này họ vậy mà lại gọi tên tôi. Tôi dừng bước, từ từ quay đầu, chỉ thấy một trong số các nam sinh vẫy tay với tôi. Tôi thầm thở dài trong lòng, tiến đến gần họ.

"Có chuyện gì không?" Tôi cúi đầu nhìn mũi giày của mình.

"Đi mua giúp bọn tôi ít kem đi." Một trong số các nam sinh lên tiếng.

Tôi "ừ" một tiếng, đảo mắt nhìn một lượt trong đám đông, phát hiện Chu Đình Việt không có ở đó. Lần này không ai đưa tiền cho tôi, tôi lặng lẽ đến tiệm tạp hóa mua một ít kem, lúc quay về thì phát hiện Chu Đình Việt đang ngồi trên bậc thềm, vẫn giống như hôm qua, hai tay chống ra sau, ngẩng đầu nói gì đó với người bên cạnh.

Tôi xách kem đến gần, đặt túi xuống đất, đang định lặng lẽ rời đi thì lại bị người ta gọi lại.

Tôi quay người, liền bắt gặp đôi mắt đẹp của Chu Đình Việt, "Đưa tiền cho cậu."

Tôi cắn môi đến gần, nhìn tờ giấy màu đỏ trong tay anh mà không nhận, "Nhưng tôi không có tiền lẻ để thối cho cậu."

Anh không trả lời, chỉ nhìn mặt tôi khẽ nhíu mày, "Mặt cậu sao vậy?"

Tôi lúng túng quay mặt đi, "Không... không cẩn thận bị ngã..."

Im lặng một lát, thì nghe thấy anh tiếp tục nói, "Lấy cho tôi một que kem."

Tôi tiện tay lấy một que, đưa đến bên tay anh, không ngờ anh không nhận, "Có cái nào không ngọt như vậy không?"

Tôi mím môi, quay người lục lọi trong túi, "Kem que muối được không?"

"Ừ." Anh gật đầu, dưới ánh đèn mờ ảo tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Tôi đưa que kem muối đến bên tay anh, có lẽ vì đứng gần hơn nên cuối cùng cũng nhìn rõ mặt anh, gương mặt với đường nét rõ ràng của anh mang một vẻ đẹp lạnh lùng, tựa như một tác phẩm tuyệt đẹp được nhà điêu khắc tạc nên từng đường từng nét.

"Anh Việt, đến lượt cậu lên kìa!" Một nam sinh ném quả bóng qua, đập vào bậc thềm nảy ra.

Tôi định lặng lẽ rời đi, thì nghe thấy Chu Đình Việt cười một tiếng, không trả lời, ngược lại đưa tay về phía tôi, "Tiền."

"Tôi không có tiền lẻ để thối cho cậu." Tôi có hơi khó xử nhìn tờ tiền màu đỏ trong tay anh.

"Vậy thì để lần sau." Anh nói một cách thờ ơ, tôi nhíu mày, nhận lấy tiền, "Vậy sau này có tôi sẽ trả cho cậu."

"Ừ." Anh hờ hững đáp một tiếng vừa nghiêng đầu nói cười với bạn học vừa rời sân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!