Gần đây tôi luôn bị ốm, ốm đi ốm lại, sau đó lại khỏi đi khỏi lại, như thể một vết loét, luôn nhắc nhở bạn về nỗi đau ở nơi đó.
Thành phố B đã có mấy trận tuyết rơi, tuyết lớn chất đống trên đường thành một lớp dày, như một que kem tuyết khổng lồ màu trắng. Lúc rảnh rỗi tôi ra ngoài cửa đắp một người tuyết lớn, sau đó lấy khăn quàng cổ cũ và quần áo cũ để trang trí cho nó, còn dùng những bông hoa sắp héo để trang trí, ngược lại đã thu hút không ít học sinh gần đó đến chụp ảnh.
Việc kinh doanh của tiệm hoa vẫn diễn ra bình thường, tôi nhờ thợ sửa lại cửa hàng một chút, lắp thêm một tủ kính ở phía trước, bên trong đặt một vài chiếc bánh ngọt tôi làm để trưng bày, như vậy một cửa hàng có thể kinh doanh 2 mảng. Đôi khi tôi cảm thấy mình như một con chuột trộm dầu mè, tham lam và không biết đủ, chẳng qua tôi tham lam là tiền, nhìn quỹ đen nhỏ của mình ngày một nhiều lên là tôi đã rất vui.
Trước Giáng sinh, Bành Hiên mời tôi ra ngoài chơi, tôi biết có lẽ cậu ta thật lòng mời tôi, nhưng bạn bè của cậu ta sẽ không muốn tôi tham gia, tôi không phải là người không biết tự lượng sức mình, một vài đạo lý tôi vẫn hiểu.
Tôi từ chối ý tốt của Bành Hiên, trước Giáng sinh việc kinh doanh của tiệm rất tốt, một mình tôi thậm chí có phần bận không xuể, thế là tôi viết một mẩu tin tuyển nhân viên bán thời gian dán ở cửa, muốn tìm một người giúp tôi hôm Giáng sinh tiếp đãi khách hàng.
Kết quả không ngờ người đến ứng tuyển lại là nữ khách hàng đã đưa tôi đến bệnh viện hôm đó.
"Hôm đó tôi còn chưa kịp cảm ơn cậu tử tế..." Tôi có hơi ngượng ngùng nhìn cô ấy, "Nếu không phải có cậu thì... tôi chắc sẽ ốm nặng hơn."
Cô ấy cười với tôi, lắc đầu, "Tôi không thể thấy chết mà không cứu được."
"Tôi chỉ muốn tìm một người có thể giúp tôi mấy ngày nay, lương trả theo ngày, có bao ăn." Tôi ngại ngùng nhìn cô ấy, tuy tôi đã mở tiệm, nhưng tôi vẫn chưa quen làm một chủ hàng, càng coi mình là một người phục vụ người khác hơn.
"Được chứ." Cô ấy gật đầu, "Tôi tên là Tịch Nguyên, là sinh viên đại học B."
"Tạ Phỉ, tên của tôi." Tôi cười giới thiệu, sau đó liền nói với cô ấy về tình hình của tiệm, trao đổi thông tin liên lạc.
Sáng sớm hôm sau, Tịch Nguyên đã đến tiệm, tôi đựng bữa sáng đã chuẩn bị sẵn vào hộp cơm cho cô ấy, cô ấy ăn xong liền bắt đầu giúp tôi bận rộn.
Cô ấy chăm chỉ và nhanh nhẹn, đối với khách hàng cũng rất nhiệt tình, giống như có một nguồn năng lượng và sức sống không bao giờ cạn, tôi rất ghen tị với cô ấy.
Hôm Giáng sinh, tôi làm một chiếc bánh kem nhỏ tặng cho Tịch Nguyên, còn gói cho cô ấy một bó hoa, "Giáng sinh vui vẻ."
Lúc cô ấy nhận lấy có hơi luống cuống, lẩm bẩm: "Cảm ơn ông chủ..."
Tôi lắc đầu, "Là tôi phải cảm ơn cậu mới đúng, lương đã chuyển cho cậu, Giáng sinh vui vẻ."
Cô ấy hình như bị cảm động, đỏ hoe mắt nhìn tôi không ngừng cảm ơn, tôi ngược lại có hơi ngượng ngùng, tôi chỉ là trong khả năng của mình để bày tỏ lòng biết ơn đối với cô ấy, nếu hôm đó không có cô ấy gọi xe cứu thương cho tôi, chắc tôi chết đi trong im lặng cũng không ai phát hiện.
Sau khi Tịch Nguyên đi, tôi liền đóng cửa tiệm, buổi tối tôi làm một bữa cơm thịt kho đơn giản, vốn định giữ Tịch Nguyên ở lại ăn tối, nhưng cô ấy nói buổi tối có lớp học, tôi cũng không tiện giữ cô ấy lại nữa.
Ăn tối xong, tôi bắt đầu chuẩn bị bánh kem cho ngày hôm sau, cho đến hơn 10 giờ mới rảnh rỗi. Tắm rửa xong, tôi liền bật chiếc đèn nhỏ trong phòng nằm trên giường chuẩn bị xem tin tức.
Tôi vốn không thích chơi điện thoại, nhưng từ khi mở tiệm, luôn có rất nhiều tin nhắn của khách hàng cần trả lời.
Tôi không biết vẽ, thế là nhờ người vẽ cho tiệm của mình một logo, là một chú thỏ nhỏ ôm một bó hoa, trên đầu đội một chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn, vừa vặn dùng làm ảnh đại diện của tôi.
Tôi nằm trên giường xem một vài câu chuyện thú vị trên vòng bạn bè, lướt xuống dưới liền thấy ảnh của Giang Dã, cậu ta ôm một bó hoa hồng lớn dựa vào ghế cười rạng rỡ, ánh mắt dời sang phải, có thể thấy được bức ảnh thứ 2, là khuôn mặt nghiêng của anh, dưới ánh trăng đặc biệt dịu dàng.
Tôi cong khóe môi tự giễu cười, lướt xuống nữa thấy ảnh tự chụp của Tần Ni, cô ấy hình như đã đến sa mạc, cả người nằm trong cát tạo thành hình chữ đại, tôi im lặng bấm like cho cô ấy, tràn đầy ghen tị tắt điện thoại.
Tấm rèm voan bên cửa sổ bị gió thổi bay lên, qua cửa sổ kính tôi có thể nhìn thấy ánh đèn vàng ven đường, từ xa nhòe thành một vệt, như một con đom đóm phát ra ánh sáng yếu ớt, cô đơn lấp lánh.
Tấm rèm vừa vặn rơi xuống, che khuất tầm mắt của tôi, tôi thu ánh mắt về, đang định tắt đèn đi ngủ, thì bị tiếng chuông điện thoại đặc biệt chói tai giữa đêm khuya làm cho tỉnh táo.
Ngồi dậy cầm điện thoại lên xem, là cuộc gọi của Bành Hiên, tôi theo bản năng lập tức cúp máy, ai ngờ bên kia lại gọi lại. Tôi không còn cách nào khác, đành phải nhận máy, "Alo?"
"Tạ Phỉ!"
Tôi khẽ nhíu mày, Bành Hiên dường như đã say lắm, giọng nói cũng trầm hơn mấy phần, phát âm cũng có hơi không rõ ràng, "Cậu... tại sao... tại sao không chấp nhận tôi!"
Tôi không nói gì, đặt điện thoại sang một bên, im lặng ôm chân đặt cằm lên đầu gối. Giọng nói ở đầu dây bên kia hơi ồn ào, có thể nghe thấy lác đác tiếng của Giang Dã truyền đến.
Tôi chớp chớp mắt, không để ý đến những lời nói vớ vẩn của Bành Hiên, im lặng tắt mic không để giọng nói của mình truyền qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!