Mùa đông ở thành phố B đến sớm hơn thành phố C, việc chăm sóc nhiều loại hoa đều cần phải ở trong nhà kính, tôi không thể không bật điều hòa để tạo ra một nhà kính, như vậy chi phí lại tăng thêm một chút.
Lúc tôi từ thành phố C đến không mang theo quần áo mùa đông, thế là tranh thủ đến trung tâm thương mại gần đó mua một ít.
Gần đây việc buôn bán bánh kem cũng đã đi vào quỹ đạo, tôi nhìn số tiền trong quỹ đen nhỏ của mình ngày một tăng lên thật sự rất vui, chỉ là không biết khi nào mới có thể dành dụm đủ, để trả cho Chu Đình Việt.
Trận tuyết đầu tiên của mùa đông rơi vào lúc chập tối, tôi thấy tuyết rơi liền đặt cành hoa trong tay xuống, quàng chiếc khăn quàng cổ dày cộm đẩy cửa ra ngoài.
Tuyết rơi không lớn, chỉ có những bông tuyết nhỏ như những đốm trắng, tôi cười đưa tay ra hứng, chỉ bắt được một khoảng không hư vô. Cũng không còn bao lâu nữa là đến giờ đóng cửa tiệm, tôi nghĩ hay là đi dạo trong tuyết một chút, thế là khóa cửa lại, ngay cả ô cũng không mang mà bước vào trong tuyết lớn.
Tôi nhớ trận tuyết lớn năm 17 tuổi, đã khiến tôi và anh đều bạc đầu, chỉ là lúc đó tôi sao có thể tin vào những lời trẻ con như vậy, nếu một trận tuyết có thể khiến những người yêu nhau đi đến cuối cùng, vậy thế gian này sao còn có nhiều đôi oán hận như vậy.
Chân tôi gần đây cứ đến ngày mưa là sẽ đau, tuyết rơi thì càng khó chịu hơn, tôi đi chưa được bao lâu đã cảm thấy chân đau không chịu nổi, liền ngồi xuống chiếc ghế dài ở trạm xe buýt, chỉ là không ngờ tuyết càng rơi càng lớn, rất nhanh đã chất thành một lớp trắng mỏng trên mặt đất, nhưng tuyết rơi không hề có dấu hiệu dừng lại, tôi chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.
Thành phố B được bao phủ bởi tuyết trắng thật sự rất đẹp, giống như thế giới băng giá trong phim tận thế vậy. Tôi thấy tuyết đã nhỏ đi không ít, thế là dùng khăn quàng cổ quấn lấy tóc, từ từ đi về nhà.
Trong tuyết để lại những dấu chân sâu cạn, người đi đường không nhiều, tôi đi rất chậm, tuyết trắng xóa làm người ta hoa mắt, trong lúc mơ hồ tôi dường như đã thấy anh đi về phía tôi, tôi chớp chớp mắt, anh lại như chưa từng xuất hiện mà biến mất.
"Tạ Phỉ?"
Tôi dừng bước, nghiêng đầu nhìn sang, hóa ra là Bành Hiên, cậu ta đang nằm sấp trên cửa sổ xe nghi hoặc nhìn tôi, "Sao cậu lại ở đây?"
"Tôi ra ngoài mua chút đồ..." Tôi tìm một cái cớ, vừa định tiếp tục về nhà, liền nghe cậu ta nói, "Cậu lên đi, tôi đưa cậu về."
Chân tôi có hơi đau không chịu nổi, đành phải theo cậu ta lên xe.
"Cậu không sao chứ? Mặt trắng bệch thế..."
Tôi theo bản năng sờ sờ mặt, lắc đầu, "Không sao..."
Xe vững vàng dừng lại trước cửa tiệm hoa, tôi tháo dây an toàn xuống xe, chân vừa chạm đất đã trực tiếp quỳ xuống, may mà tôi vịn vào cửa xe, nếu không chắc đã ngã văng ra ngoài.
"Cậu thật sự không sao chứ?" Bành Hiên vẫn không yên tâm cho lắm.
Tôi cong khóe môi với cậu ta, ngoan cố đẩy cậu ta ra, "Thật sự không sao..."
Cậu ta nhíu mày, không nói gì nữa, từ ghế sau lấy ra một chiếc túi quà, "Cái này cho cậu."
Tôi có hơi nghi hoặc nhìn cậu ta, chỉ nghe cậu ta lảng tránh ánh mắt quay đi, "Còn hơn một tháng nữa không phải là Giáng sinh sao..."
Ngày tháng cứ thế trôi qua, ngoài việc anh đến hay không đến, dường như không có gì khác biệt, tôi thì ngơ ngơ ngác ngác ngay cả ngày tháng gì cũng không nhớ rõ, "Quà thì không cần đâu..." Tôi ngại nhận quà của Bành Hiên, hơn nữa tôi cũng không có gì để đáp lễ.
"Cầm đi, đồ nhỏ thôi." Cậu ta đưa túi giấy đến bên tay tôi, giống như nếu tôi không nhận thì cậu ta sẽ đứng đây giằng co với tôi vậy. Tôi khẽ thở dài, "Bành Hiên... tấm lòng của cậu tôi biết..."
"Đây là quà tặng với tư cách là bạn bè, tôi đã tặng cho cả Giang Dã và những người khác, không tin cậu cứ hỏi họ."
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, chỉ thấy ánh mắt cậu ta trong veo chắc nịch, giống như đối với tôi không có chút ý nghĩ không đứng đắn nào, chỉ có tình bạn, tôi do dự một lúc, nhận lấy túi giấy, "Vậy cảm ơn nhé..."
Cậu ta cười mãn nguyện, vẫy tay với tôi, "Vậy cậu về nghỉ đi, trời lạnh lắm, đừng để bị cảm."
Tôi gật đầu, quay người vào tiệm hoa. Vì chân đau, tôi chỉ có thể vịn vào tường leo lên lầu, lên đến lầu liền cảm thấy hơi đau đầu, lấy nhiệt kế ra đo, quả nhiên là bị sốt nhẹ.
Tôi tìm một ít thuốc uống, sau đó lấy một chậu nước nóng lớn, chuẩn bị ngâm chân, ai ngờ chân vừa đặt vào nước, đã nghe thấy tiếng mở cửa dưới lầu, tôi biết là anh, từ trong túi lấy điện thoại ra xem, quả nhiên là anh đã nhắn tin cho tôi nói sẽ đến, tiếc là tôi không nhìn thấy. Tôi đang định nghĩ cách giải thích, anh đã lên lầu, thấy tôi đang ngâm chân khẽ ngạc nhiên.
"Em... chưa kịp nấu cơm..." Tôi giải thích với anh.
Chu Đình Việt lạnh lùng không nói, ngồi xổm bên cạnh ghế sofa. Kể từ sau khi bị thương, tôi chưa từng mặc quần đùi, vì trên chân có một vết sẹo rất xấu và dài, đó là dấu ấn khắc trên cơ thể tôi, nhắc nhở tôi về quá khứ không thể nói thành lời.
Tôi theo ánh mắt anh nhìn sang, vết sẹo đó từ mắt cá chân uốn lượn lên trên, như một con côn trùng đáng sợ ghê tởm, khiến người ta kinh hãi. Anh đưa tay ra sờ vết sẹo của tôi, "Có đau lắm không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!