Giang Dã sau lần sỉ nhục tôi đó liền không bao giờ xuất hiện nữa, tôi đã nghĩ cậu ta sẽ không muốn gặp lại tôi, nhưng trớ trêu thay cậu ta lại cùng Chu Đình Việt xuất hiện ở tiệm hoa.
"Tạ Phỉ, tôi và Đình Việt đã chuyển đến nhà mới, muốn mời cậu đến ăn một bữa cơm, được không?"
Tôi nhìn hàng mày dịu dàng của cậu ta, không thể nào liên tưởng hình ảnh hiện tại của cậu ta với ngày hôm đó, rõ ràng là cùng một người sao có thể khác biệt lớn như vậy.
"Tôi không đi..." Tôi theo bản năng liếc nhìn Chu Đình Việt, thấy sắc mặt anh lạnh lùng không nhìn ra biểu cảm.
"Mọi người đều sẽ đi, cậu cũng đi đi." Cậu ta cười tới gần nắm lấy cánh tay tôi, "Cầu xin cậu đấy, cho tôi một chút mặt mũi được không?"
Tôi im lặng cúi đầu, bài học lần trước đã đủ, lần này tôi chỉ muốn giữ mình.
"Đình Việt... anh xem em mời không được người bạn cùng lớp này của anh kìa, anh mời cậu ấy được không?" Giang Dã nũng nịu nói với Chu Đình Việt.
Tôi không dám ngẩng đầu, sợ nhìn thấy ánh mắt ghét bỏ hoặc tức giận của Chu Đình Việt.
"Tạ Phỉ, đi đi." Chu Đình Việt lạnh lùng lên tiếng, tôi xoắn xuýt ngón tay, nhìn gương mặt không biểu cảm của anh từ từ gật đầu.
"Vẫn là anh có mặt mũi!" Giang Dã vui mừng khen ngợi, cuối cùng cũng hài lòng cười, cậu ta kéo kéo tay áo tôi, dặn dò: "Vậy thứ 7 gặp nhé, đến lúc đó để Bành Hiên đến đón cậu."
Tôi không có quyền lựa chọn, chỉ có số phận bị động chấp nhận.
Chập tối thứ 7, Bành Hiên đúng giờ xuất hiện ở cửa tiệm hoa, tôi nghĩ dù sao cũng phải chuẩn bị chút gì đó, thế là chuẩn bị cho Giang Dã một bó hoa hướng dương đang nở rộ.
Địa chỉ nhà mới của Giang Dã và Chu Đình Việt là một căn biệt thự nhỏ 2 tầng, chỉ là trong sân trơ trụi dường như vẫn chưa được chăm sóc.
Tôi xuống xe đứng ở cổng sân, ánh nắng mùa thu xuyên qua từng lớp bóng cây đổ xuống một mảng lốm đốm, tôi cúi đầu nhìn một đàn kiến dưới gốc cây, dường như đang cố gắng vận chuyển thức ăn.
Ngay cả chúng cũng đang cố gắng sống.
"Đang xem gì thế?" Bành Hiên đã đỗ xe xong, nghịch chìa khóa xe trong tay, đến gần theo ánh mắt tôi nhìn sang, "Kiến có gì hay mà xem, một chân là có thể giẫm chết cả đàn."
Tôi im lặng không nói, trong mắt những người này, tôi và kiến thì có gì khác biệt.
Bành Hiên bấm chuông cửa, tôi bất giác nắm chặt bó hoa, tôi nhớ năm 17 tuổi cũng là một ngày thời tiết như thế này. Tôi bước vào một căn biệt thự, bị họ ép mặc một chiếc váy liền xinh đẹp, sau đó Chu Đình Việt hôn tôi, từ đó tôi đã coi là thật.
Cửa được một người lạ mặt mở ra, tiếng nhạc chói tai trong nhà lập tức đập vào màng nhĩ, người đó chào hỏi Bành Hiên, sau đó đánh giá tôi một lượt.
"Cậu ấy là bạn cùng lớp cấp 3 của Chu Đình Việt." Bành Hiên thay tôi giải thích.
Trong nhà đột nhiên vang lên tiếng ồn ào, tiếng reo hò của mọi người và tiếng nhạc hòa làm một, tôi đi theo sau Bành Hiên vào cửa, theo ánh mắt của mọi người nhìn sang, chỉ thấy Chu Đình Việt và Giang Dã ngồi trên ghế sofa, trong tiếng chúc phúc của mọi người mà hôn nhau.
Tôi sững sờ nhìn, khi tất cả mọi thứ được bày ra tr*n tr** trước mắt tôi, tôi mới biết mình đau lòng đến mức nào, giống như có một con dao sắc bén, đang cắt từng miếng từng miếng trái tim tôi, mà tôi chỉ có thể ôm lấy chúng, ngay cả một giọt nước mắt cũng không được rơi.
Hóa ra Chu Đình Việt có thể hôn tôi, cũng có thể hôn Giang Dã như vậy, và bây giờ anh là tự nguyện, năm đó anh là bị ép.
Giang Dã đỏ mặt đẩy Chu Đình Việt ra, hờn dỗi với mọi người, "Lần này các người hài lòng chưa?"
Trong tiếng cười đùa của mọi người, ánh mắt cậu ta lướt qua tôi, cậu ta cười nhảy khỏi ghế sofa, chạy đến trước mặt tôi cho tôi một cái ôm thật lớn, "Tạ Phỉ, cuối cùng cậu cũng đến."
Tôi đưa bó hoa trong tay cho cậu ta, rụt rè lên tiếng, "Chúc mừng cậu."
Cậu ta nhận lấy bó hoa khẽ ngửi, cười đẩy tôi đến trước mặt mọi người, "Đây là bạn cùng lớp cấp 3 của Chu Đình Việt, Tạ Phỉ, mọi người phải chăm sóc cậu ấy thật tốt nhé."
Tôi cúi đầu không nói, những ánh mắt dò xét hoặc đánh giá của những người đó chính xác rơi lên người tôi, tôi đã sớm quen nên không phải sao.
"Trông giống con gái quá."
"Nam hay nữ thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!