Nửa mê nửa tỉnh, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa dưới lầu, tôi vội vàng xuống lầu, thấy Chu Đình Việt mặt mày âm u đứng ngoài cửa, tôi lập tức tỉnh táo, mở cửa cho anh vào.
Cùng với tiếng cửa "cạch" một tiếng khóa lại, anh mặt không biểu cảm nắm lấy tay tôi lên lầu, miệng như bị ma ám lẩm bẩm: "Em là của anh! Em là của anh!"
Tôi sợ hãi bị anh ném lên giường, rụt rè gọi tên anh: "Chu Đình Việt..."
"Tại sao!" Anh bất ngờ đấm một cái xuống ván giường, ngẩng đầu lên mắt đỏ hoe nhìn tôi, "Tại sao lại đi gần Bành Hiên như vậy!"
"Em không có..." Tôi muốn giải thích, nhưng lại bị anh đè xuống giường, "Nói đi! Tại sao?"
"Anh bình tĩnh một chút..." Tôi sợ hãi run rẩy, nắm lấy vai anh.
Anh điên cuồng cắn môi tôi, mùi máu tanh lập tức tràn ngập khoang miệng, tôi đau đớn ngẩng đầu lên kêu ư ử.
"Đừng phản bội anh! Đừng rời xa anh!" Anh hung tợn nhìn chằm chằm vào mắt tôi, như một con quỷ La Sát hung ác, giống như chỉ cần tôi không đồng ý với anh, anh sẽ lập tức giết tôi.
"Em sẽ không..." Tôi không ngừng gật đầu, đưa tay ra ôm lấy anh. Anh dường như cuối cùng cũng bình tĩnh lại, hít hít mũi, "Em không được tiếp xúc với cậu ta nữa, không được tiếp xúc với người nào khác ngoài anh, nếu không..." Anh ngập ngừng không nói.
Tôi vội vàng gật đầu, sợ anh nói ra lời gì không hay, "Em đã hứa với anh, em nhớ."
"Ngoan..." Anh yêu chiều hôn lên má tôi, sau đó dịu dàng dặn dò, "Thay khóa mật khẩu cho cửa dưới lầu đi."
"Vâng." Anh nói gì tôi đều răm rắp nghe theo, tôi đã quen với việc thuận theo, tôi không dám phản kháng.
Anh như nghĩ ra điều gì đó, có hơi thờ ơ véo lòng bàn tay tôi, "Đừng sợ anh... Tạ Phỉ, đừng bao giờ sợ anh..."
Tôi nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng không nhìn rõ được cảm xúc bên trong, chỉ có thể dựa vào lòng anh gật đầu. Tôi không biết anh đã trải qua những gì, gia đình anh, xuất thân của anh, cha mẹ anh... là cái gì đã tạo nên anh của ngày hôm nay.
"Ngủ đi." Anh nhẹ nhàng v**t v* tóc tôi, như đang dỗ một đứa trẻ còn nhỏ dại chưa hiểu chuyện.
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận được một vệt ấm áp rơi trên trán, nghe thấy anh từ từ mở lời, "Đợi em ngủ anh sẽ đi."
Tôi im lặng đáp lại, nhưng mãi không ngủ được, trong đầu mơ mơ màng màng đều là bộ dạng hung dữ vừa nãy của Chu Đình Việt, anh như biết tôi đang sợ hãi, nắm lấy tay tôi, tôi dựa vào lòng anh, không biết qua bao lâu mới ổn định lại tâm trạng, chìm vào giấc ngủ say.
Tôi vẫn như thường lệ mở cửa tiệm, gần chập tối thì Giang Dã đến, cậu ta vẫn luôn mang cho tôi bánh kem hình con thỏ, "Hôm qua cậu không sao chứ?"
Tôi lắc đầu, nhưng có hơi không dám đối mặt với cậu ta, cậu ta đối xử tốt với tôi như vậy, mà tôi lại lén lút cùng Chu Đình Việt tiếp tục dây dưa với nhau.
"Tôi thấy Bành Hiên thích cậu đấy." Cậu ta cười híp mắt nhìn tôi.
Tôi kinh ngạc nhìn cậu ta, "Cậu... sao lại nghĩ như vậy?"
"Có muốn tác thành cho 2 người không?" Cậu ta thăm dò đề nghị.
Tôi quả quyết lắc đầu, chưa nói đến phản ứng của Chu Đình Việt tối qua, dù không có Chu Đình Việt, tôi cũng sẽ không thích Bành Hiên.
"Là vì Chu Đình Việt sao?"
Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời, ngây người nhìn cậu ta.
Cậu ta mỉm cười, gương mặt vẫn tinh xảo xinh đẹp, vô tình chống cằm, đầu ngón tay gõ gõ lên má, "Đôi mắt của cậu không nói dối được..."
Tôi im lặng cúi đầu, không còn mặt mũi nào đối mặt với cậu ta, "Xin lỗi..." Tôi đã nghĩ cậu ta biết chuyện quá khứ cấp 3 của tôi và Chu Đình Việt, ai ngờ cậu ta nghe tôi xin lỗi xong chỉ bật cười một tiếng.
Cậu ta cười rất lớn, tôi không hiểu tại sao, đành phải ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, cậu ta giống như cười đến chảy cả nước mắt, ôm eo vẫy tay, "Thích một người không sai, nhưng... cậu không lẽ nghĩ Chu Đình Việt sẽ thích cậu chứ?"
Tôi hơi sững sờ, nhìn cậu ta. Cậu ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại, cầm lấy một cành hoa hồng chưa được tỉa bên cạnh, cẩn thận quan sát, "Người thích Chu Đình Việt chắc cũng khá nhiều, nhưng cậu là người đầu tiên có ánh mắt thẳng thắn tr*n tr** như vậy..."
"Cảm giác ngốc nghếch, ngây ngô..." Cậu ta ranh mãnh cười với tôi, như đã biến thành một người khác, đột nhiên dùng sức ấn cành hoa lên cánh tay tôi, tôi đau đến mức muốn né đi, nhưng lại bị cậu ta nắm lấy tay, giọng điệu bât chợt trở nên lạnh lùng: "Một người như cậu sao xứng thích cùng một người với tôi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!