Thành phố C nhiều mưa, hình như cơn mưa lớn có thể gột rửa đi bầu không khí tồi tệ của thành phố nhỏ này. Thành phố C cũng rất nhỏ, đi xe máy điện cũng có thể nhanh chóng đi hết một vòng thành phố C.
Tôi sinh ra ở một huyện nhỏ như vậy, sinh ra và lớn lên ở đây.
Năm 16 tuổi tôi vào trường trung học số 1, thành tích của tôi không được tốt lắm, vì một cơ duyên tình cờ mà được cô giáo dạy múa để ý, cô nói tỷ lệ cơ thể của tôi rất tốt, rất mềm dẻo, rất hợp để học múa, thế là tôi trở thành học sinh năng khiếu nghệ thuật.
Mặc dù lúc đầu Tạ Trường Sinh không đồng ý, vì học múa tốn tiền, cuối cùng vẫn là cô giáo thay tôi đến thương lượng với ông ta.
Cô giáo nói không muốn nhìn thấy một mầm non học múa tốt như tôi bị lãng phí vô ích.
Khóa của chúng tôi chỉ có 3 học sinh học múa, con trai chỉ có mình tôi, còn lại hai bạn nữ, quan hệ của chúng tôi không xa cũng không gần, chỉ là bạn học bình thường, ngoài việc luyện tập múa ra cũng không có chuyện gì khác để nói.
Chúng tôi 3 người cùng với các học sinh năng khiếu nghệ thuật khác học chung lớp văn hóa, nhưng cả lớp cũng chỉ có mười mấy người.
Ở trường tôi không có bạn bè, một là vì tính cách của tôi, hai là vì ngoại hình của tôi.
Tôi biết họ đều gọi tôi là đồ ẻo lả sau lưng. Có người thậm chí không phải gọi sau lưng, mà còn nói thẳng trước mặt.
Nhưng tôi nghe quen, cũng thấy không sao.
Tôi không muốn phụ lòng mong đợi của cô giáo, cũng không muốn phụ lòng chính mình, nên đặc biệt nỗ lực luyện tập, tôi muốn thoát khỏi cái huyện nhỏ này, thoát khỏi gia đình tan vỡ của tôi.
Tôi ở cùng ký túc xá với 3 học sinh năng khiếu mỹ thuật khác, họ thường xuyên đi thực tế ở nơi khác, nên nhiều lúc ký túc xá chỉ có một mình tôi.
Nhưng tôi cũng đã quen với việc ở một mình, dù sao con người sinh ra cũng là một mình, lúc chết đi cũng là một mình.
Khi tôi đã quen với sự cô đơn, tôi sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Cứ đến mùa hè là điều hòa trong phòng tập múa lại hỏng, năm nay cuối cùng cũng hỏng hẳn, nhưng vẫn chưa kịp thay cái mới.
Quần áo tập múa của tôi vì đổ quá nhiều mồ hôi mà sắp vắt ra được nước, tôi vào nhà vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt để hạ nhiệt, sau đó trốn vào trong buồng thay một chiếc áo phông sạch sẽ mới chuẩn bị về ký túc xá.
Đường từ phòng tập múa về ký túc xá không dài, chỉ là buổi tối không có người, còn là ngày mưa âm u nên khá đáng sợ.
Thường thì về trường học đều có rất nhiều truyền thuyết đáng sợ, tôi cũng đã nghe không ít.
Tôi cúi đầu đi nhanh, nhưng sắp đến ký túc xá thì nghe có người gọi tôi.
"Ê! Đồ ẻo lả!"
Tôi dừng bước, nhìn về phía phát ra âm thanh, mấy nam sinh đang ngồi trên bậc thềm bên cạnh sân bóng rổ, ánh sáng quá tối tôi không phân biệt được là ai.
"Gọi cậu đấy!"
Tôi có hơi sợ hãi, nhưng không dám rời đi, đành phải kéo lê bước chân yếu ớt từ từ đến gần họ, "Có... có chuyện gì không?"
"Ha ha ha ha ha... hóa ra không chỉ là đồ ẻo lả, mà còn là một thằng nói lắp?" Trong đám đông vang lên tiếng cười chói tai, đầu tôi càng cúi thấp hơn, lúc này chỉ mong mình là một người điếc, có thể không nghe thấy những âm thanh này.
"Không... không có chuyện gì thì tôi về trước nhé..." Tôi nhỏ giọng nói, trong lòng cầu nguyện những người này có thể tha cho tôi.
"Cậu, đi mua cho bọn tôi mấy chai nước."
Tôi gật đầu thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà chỉ là mua nước. Tôi nghĩ phải nhanh chóng rời khỏi đây đi mua nước về ký túc xá, ai ngờ vừa chạy được hai bước đã bị người đó gọi lại, "Ê, đưa tiền cho cậu này."
Tôi không tình nguyện quay người, đến gần họ.
"Cầm lấy." Tôi ngẩng đầu theo giọng nói lạnh lùng, thì bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm, người đó nhìn tôi không chớp mắt, tôi cũng nhất thời sững sờ tại chỗ.
Tôi biết người đó... người đó tên Chu Đình Việt, là học sinh chuyển đến vào đầu học kỳ này, anh trông rất đẹp trai, thành tích cũng tốt, nghe nói điều kiện gia đình cũng không tồi, nhưng không phải là người thành phố C.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!