Tôi cố gắng đặt mình vào đúng vị trí của một món đồ chơi t*nh d*c, để bản thân không còn bất kỳ ảo tưởng nào về anh nữa, tôi không lúc nào không nhắc nhở bản thân, người anh thích không phải là tôi.
Ngoài tiệm hoa, tôi còn đang tìm trường để đi học, còn có nơi dạy nấu ăn, tôi thích nấu ăn, nghĩ rằng sau này làm một đầu bếp cũng không tồi, như vậy sẽ có rất nhiều người thích món ăn tôi nấu, tôi cũng không phải là người vô dụng.
Thời gian Chu Đình Việt đến không có quy luật, nên khi anh phát hiện tôi không có ở nhà liền nổi cáu.
"Em đi đâu?"
Tôi đặt túi vải và chìa khóa trong tay xuống, đến bên ghế sofa nhìn anh giải thích, "Em ra ngoài tìm việc làm."
Anh khẽ nhíu mày, mặt đầy vẻ không vui, "Tiền anh đưa không đủ dùng sao?"
Tôi cụp mắt xuống, lắc đầu, "Đủ dùng..."
Anh không nói gì nữa, chỉ lạnh lùng nhìn tôi. Lòng tôi sợ hãi, không biết anh sẽ đối xử với tôi như thế nào, "Em... em ở nhà không có việc gì làm..."
Anh liếc tôi một cái, ra hiệu cho tôi nói tiếp, "Em muốn học chút gì đó... còn muốn đi học nữa... em..." Tôi dò xét biểu cảm của anh, cẩn thận từng chút một sợ làm anh tức giận.
Anh vẫy tay với tôi, tôi chậm rãi đi qua, bị anh kéo vào lòng, "Em muốn học gì?"
Tôi cúi đầu cười, khẽ ngượng ngùng, "Nấu ăn..."
Anh nghe xong liền từ chối ngay, có hơi nghiêm túc nói: "Không được, chỉ được nấu cho một mình anh ăn."
Tôi ngây người cúi đầu không nói, anh ôm tôi vào lòng, "Em nghe lời đi..."
"Ừm." Tôi gật đầu tựa vào vai anh, "Vậy em muốn đi học tiếp, em đã xem... một số trường có thể tiếp tục đi học..."
"Được." Anh véo má tôi, sau đó lại hôn một cái, "Cái này được."
"Vậy đại học B được không?" Tôi cẩn thận ngước mắt lên, thăm dò nói.
Ánh mắt anh sâu thẳm, đáp: "Đổi trường khác đi."
Quả nhiên, rốt cuộc tôi đang thăm dò cái gì chứ.
"Ừm." Tôi ngoan ngoãn gật đầu, suy nghĩ một lúc tiếp tục nói: "Em muốn mở một tiệm hoa..."
Lần này anh không từ chối, có lẽ cũng cảm thấy tôi mỗi ngày ở nhà sẽ buồn chán, "Được, đừng có chạy lung tung."
Tôi cười dựa vào lòng anh, anh véo má tôi, ghé vào tai tôi, "Anh đói..."
"Vậy em đi nấu cơm cho anh nhé?" Tôi ra vẻ định đứng dậy, nhưng anh lại áp vào cổ tôi cọ cọ, "Là cái này đói..."
Tôi hơi sững sờ cúi đầu, hy vọng Chu Đình Việt không nhìn thấy sự cay đắng trong đôi mắt tôi, tôi thay đổi nụ cười dựa vào lòng anh, tôi nên đóng tốt vai trò của mình.
Chu Đình Việt xong việc tự nhiên là phải đi, anh cúi người hôn lên má tôi, cười nói: "Ngoan ngoãn ở nhà đợi anh."
Tôi nằm bò trên giường gật đầu, mỉm cười với anh.
Ngay khoảnh khắc cửa đóng lại, nước mắt của tôi cuối cùng cũng không kìm được mà chảy xuống, tôi vùi mặt vào gối, cố gắng không để mình khóc thành tiếng. Chu Đình Việt dường như không thay đổi, anh vẫn thích hôn tôi, ôm tôi, làm những chuyện thân mật với tôi, nhưng cảm giác đó đã thay đổi... tôi luôn nhớ lại lúc đó ở sân thể dục, anh cũng đối xử với Giang Dã như vậy.
Tôi do dự mấy ngày, cuối cùng vẫn bước vào tiệm hoa đó. Bà chủ dường như nhớ ra tôi, nhìn thấy tôi ánh mắt sáng lên, cười bảo tôi ngồi xuống, "Chị biết em sẽ quay lại mà."
Tôi sững sờ, "Sao chị biết?"
"Cảm giác thôi." Cô ấy cúi đầu cười tỉa cành hoa, những bông hồng đỏ được cô ấy cắt đi phần cành lá ở cuối, đặt vào trong bình thủy tinh trong suốt.
"Em... em sợ em làm không tốt." Em có hơi căng thẳng, em không giỏi nói chuyện, cũng không thích giao tiếp với người khác, vừa nhút nhát vừa yếu đuối...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!