Bởi vì sắp lên lớp 12, tôi phải chuẩn bị cho kỳ thi năng khiếu nghệ thuật, nên cũng trở nên bận rộn hơn hẳn, cuộc hẹn hò một tuần một lần với Chu Đình Việt biến thành nửa tháng 1 lần, cuối cùng trở thành 1 tháng 1 lần.
Chu Đình Việt tuy miệng không nói, nhưng tôi biết anh không vui, bởi vì anh luôn thay đổi các kiểu để hành hạ tôi trên giường, may mà tôi là người học múa, nếu không những tư thế kỳ kỳ quái quái đó thật sự không làm được.
Sau khi lên lớp 12, tôi càng bận rộn hơn, tính ra thời gian tôi và Chu Đình Việt ở bên nhau đã gần một năm.
Thành tích của anh tốt, thi vào trường nào chắc cũng được, nhưng lựa chọn của tôi thì không nhiều, nếu tôi muốn học cùng thành phố với anh thì phải càng nỗ lực hơn nữa.
Chúng tôi từ 17 tuổi cùng nhau đi đến 18 tuổi, sau đó đến 19 tuổi, đã đi qua mấy mùa xuân hạ thu đông.
Lúc đó tôi ngây thơ cho rằng chúng tôi có thể mãi mãi đi cùng nhau.
Tạ Trường Sinh năm nay tính tình cũng đã kiềm chế hơn một chút, không biết có phải vì Chu Đình Việt cho ông ta tiền hay không, hay là thật như lời ông ta nói vận cờ bạc đã tốt hơn. Cũng có thể là vì tôi cuối cùng đã lớn, ông ta sợ tôi sẽ phản kháng chống đối, nên mới ít ra tay với tôi hơn.
Thỉnh thoảng lúc về nhà, tôi nghe thấy ông ta gọi điện thoại cho người khác, khoe khoang rằng gần đây mình gặp vận may lớn, phát tài lớn. Tôi không quan tâm đến chuyện của ông ta, tôi chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi có ông ta, để tạo dựng một mái nhà thuộc về riêng mình.
2 tháng trước kỳ thi năng khiếu nghệ thuật, Tạ Trường Sinh thường xuyên không thấy bóng dáng, thỉnh thoảng về nhà nấu một bữa cơm, kết quả lần sau quay về thì phát hiện vẫn còn nguyên trên bàn, tôi không biết ông ta đi đâu, cũng chẳng hề quan tâm.
Bởi vì phải thi ở tỉnh ngoài, nên mấy ngày đi thi năng khiếu nghệ thuật cần phải báo cáo với gia đình, nhưng Tạ Trường Sinh mãi liên lạc không được, tôi gọi điện cho ông ta cũng không nghe máy, nên chỉ có thể gửi cho ông ta một tin nhắn thông báo.
Tôi thì không lo lắng về kết quả thi năng khiếu nghệ thuật của mình, chủ yếu là môn văn hóa. Nhưng tôi định "hối lộ" Chu Đình Việt một chút để anh phụ đạo cho tôi.
Khi kỳ thi năng khiếu nghệ thuật kết thúc, Chu Đình Việt đến trường đón tôi, sau đó lại đưa tôi về nhà.
Gần đây anh hình như có tâm sự nặng nề, tôi véo lòng bàn tay anh, cười hỏi: "Anh định thi đi đâu?"
Anh hơi sững sờ, thờ ơ đáp: "Thành phố B."
Tôi gật đầu không nói, trong lòng tính toán nếu tôi muốn đến thành phố B thì cần khoảng bao nhiêu điểm.
"Muốn học cùng trường đại học với anh à?" Anh trêu chọc nhìn tôi, nói thẳng ra suy nghĩ trong lòng tôi.
Tuy tôi có hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn thẳng thắn gật đầu, "Ừm, nhưng điểm môn văn hóa của em chắc chưa đủ."
"Anh dạy em." Anh khẽ gõ lên trán tôi, "Đảm bảo môn văn hóa của em có thể qua."
Kế hoạch thành công, tôi cười không nói, anh dường như phản ứng lại, cù lét eo tôi, "Em được lắm, chỉ chờ anh mở lời thôi phải không."
Tôi cười muốn né đi, lại bị ấn xuống ghế sau, "Ha ha ha ha... em, em hứa với anh... một tháng... một tháng..."
Anh dừng động tác trên tay, chăm chú nhìn tôi, "Một tháng gì?"
"Thì..." Tôi ghé vào tai anh đỏ mặt nhỏ giọng nói.
Ánh mắt anh sáng lên, hài lòng gật đầu, "Vậy bắt đầu từ hôm nay đi."
"... Không được, hôm nay em phải về nhà." Tôi không nhịn được mà ngăn cản suy nghĩ của anh, tôi đã lâu không về, không biết Tạ Trường Sinh về chưa, hay là ông ta thật sự đã chết ở bên ngoài...
Nói đến chết... Tạ Trường Sinh coi như là người duy nhất trên đời này có quan hệ huyết thống với tôi, nếu ông ta thật sự chết, tôi có vì ông ta mà rơi một giọt nước mắt không? Tôi không thể tưởng tượng được, ông ta luôn luôn tỏ ra trời không sợ đất không sợ, mỗi ngày lêu lổng ở sòng bạc quán rượu, trong những ánh đèn đỏ rượu xanh đó dần dần đánh mất chính mình, cuối cùng ngay cả người thân cận nhất bên cạnh mình cũng vứt bỏ.
Một người như vậy có ai sẽ vì ông ta mà rơi nước mắt không?
"Vậy lần sau phải bù đắp." Lời nói của Chu Đình Việt kéo suy nghĩ của tôi trở lại, chỉ thấy sắc mặt anh tối sầm đi, có hơi không tình nguyện gật đầu.
Tôi được Chu Đình Việt đưa đến dưới lầu chung cư, dù sao anh cũng đã biết hoàn cảnh nhà tôi, tôi cũng không cần phải lừa dối anh về địa chỉ nhà mình nữa.
Dưới sự chú ý của anh , tôi xuống xe, cười vẫy tay chào tạm biệt anh, trong mắt anh chứa đựng nụ cười nhìn tôi. Cửa xe từ từ đóng lại, tôi nhìn anh biến mất khỏi tầm mắt mình, đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, tôi tiến về phía trước 2 bước, theo bản năng muốn gọi anh lại, nhưng chiếc xe chở anh đã đi mất, chỉ để lại cho tôi một cái bóng đuôi xe.
Tôi đứng bên đường, cơn gió mùa hạ thổi bay những sợi tóc trước trán tôi, vừa nãy còn trời quang mây tạnh, lúc này đã đầy mây đen, u ám đè xuống tôi, tiếng sấm rền vang khiến tôi run lên một cái, tôi hoàn hồn vỗ vỗ ngực ra hiệu cho mình đừng sợ, quay đầu chạy về nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!