Mấy ngày nghỉ cuối Tết tôi sống khá thoải mái, Tạ Trường Sinh chắc là đã thắng được không ít tiền, không bao giờ ra tay với tôi nữa.
Nghỉ Tết, trường học xảy ra một chuyện lớn, nên đã tạm hoãn một tháng thời gian khai giảng, tôi nghe nói có người đã nhảy lầu ở trường.
Tôi từng xem họ thảo luận trong nhóm lớp, hình như là học sinh lớp 12, không biết là vì áp lực quá lớn hay là vì lý do khác. Nam sinh đó tôi đã nghe tên mấy lần, hình như tên là Khương gì đó... trước đây cũng là đối tượng bị đám Trịnh Gia Hào bắt nạt, hình như vì chuyện nhảy lầu này, đám Trịnh Gia Hào còn bị điều tra, không biết kết quả cuối cùng thế nào.
Tôi cảm thấy người này đáng thương hơn tôi, ít nhất tôi vẫn còn sống. Chỉ là tôi nghĩ, nếu đêm đó không có Chu Đình Việt, có lẽ tôi cũng đã sớm giống như nam sinh này, trở thành một câu chuyện phiếm trong miệng người khác mà thôi.
Cho nên tôi là người may mắn, tôi đã nắm được tia sáng trong cuộc đời mình, bây giờ có Chu Đình Việt ở bên cạnh tôi.
Đến khi khai giảng, tôi đã trở lại trường trước một ngày, dọn dẹp vệ sinh ký túc xá, thay ga giường và vỏ chăn mới, bận rộn cả một buổi chiều mới đến phòng tập múa luyện tập.
Chu Đình Việt nói với tôi rằng anh sẽ về muộn mấy ngày, tôi không hỏi là chuyện gì đã làm anh chậm trễ, nhưng tôi nghĩ chắc là chuyện gia đình anh, anh không muốn nói với tôi thì tôi sẽ không hỏi.
Tôi từng nghe các bạn học khác nói gia đình của Chu Đình Việt rất tốt, nhưng tốt đến mức nào thì tôi không biết, chỉ là có thể một lúc lấy ra mười mấy vạn cho Tạ Trường Sinh, tôi nghĩ chắc là một gia đình mà tôi không thể tưởng tượng được.
Nhưng số tiền này, sau này tôi nhất định sẽ trả cho anh, tôi không muốn nợ anh quá nhiều, những gì anh đã làm cho tôi đã đủ nhiều.
Cuộc sống sau khi khai giảng vẫn là nhàm chán và khô khan, Chu Đình Việt không có ở đây, tôi mỗi ngày đều đi theo lộ trình 3 điểm ký túc xá
- nhà ăn
- phòng học, thỉnh thoảng sẽ đến tiệm tạp hóa mua một ít đồ ăn vặt.
Qua Tết rất nhanh đã đến Lập xuân, tôi cởi bỏ chiếc áo khoác bông dày, chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng.
Tôi vẫn như thường lệ luyện tập múa trong phòng tập, đến khi kết thúc thì đã rất muộn. Tôi dọn dẹp đơn giản một chút, đang định về ký túc xá, thì đột nhiên nghe thấy có tiếng động sột soạt ở cửa, tôi sợ hãi căng thẳng lên, nghĩ rằng không để ý đến, nhanh chóng về, ai ngờ còn chưa đến cửa thì đèn đã bị tắt.
Tôi bước nhanh ra ngoài phòng học, sắp bước ra ngoài thì bị người ta ôm lấy eo, kéo tôi lại phía sau. Cửa "rầm" một tiếng đóng lại, tôi đang định vung nắm đấm, thì dưới ánh trăng mờ ảo nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
"Chu Đình Việt..." Tôi không nhịn được mà lẩm bẩm, đưa tay lên sờ mặt anh. Anh áp trán vào đầu tôi, cọ cọ mũi tôi, "Có nhớ anh không?"
Tôi gật đầu thật mạnh, nhào vào lòng anh ôm chặt lấy, rõ ràng nói là về muộn mấy ngày, đã hơn một tháng trôi qua.
Anh ôm tôi hôn một cái, "Trong ký túc xá có người không?"
Tôi gật đầu, "Họ đều ở đó."
Chu Đình Việt nhíu mày dường như không hài lòng cho lắm, "Vậy đi khách sạn với anh nhé?"
"Muộn như vậy?" Tôi có hơi muốn từ chối, nhưng anh không cho tôi cơ hội nói, nắm lấy tay tôi ra khỏi phòng học, hỏi ngược lại: "Em không muốn ở bên cạnh anh à?"
Tôi há miệng nuốt xuống những lời từ chối, tôi muốn ở bên cạnh anh, không lúc nào là không muốn.
Tôi được anh dắt ra khỏi cổng trường, tôi không biết anh đã cho bảo vệ lợi ích gì, mà ngay cả chúng tôi cũng không bị chặn.
Vẫn là tài xế quen thuộc lái xe đợi chúng tôi ở cổng trường, Chu Đình Việt vừa lên xe liền không thể chờ đợi được mà hôn tôi, đến khi tôi cảm thấy sắp ngạt thở mới buông tôi ra, tôi khẽ th* d*c trong lòng anh, vì có người ngoài nên má tôi càng đỏ hơn bình thường.
"Bảo bảo." Anh vừa quyến rũ gọi, vừa đưa tay vào trong áo tôi, tôi vội vàng đẩy anh ra, "Còn... còn có người..."
Anh mất hứng liếc nhìn tài xế không nói gì, thở dài ngồi ngay ngắn.
Tôi véo lòng bàn tay anh, bình ổn lại tâm trạng, "Sao anh muộn lâu như vậy?"
Anh nhắm mắt lại véo véo giữa hai lông mày, "Nhà có chút chuyện."
Tôi im lặng gật đầu, nhìn quầng thâm dưới mắt anh, giống như không ngủ ngon, "Vậy bây giờ giải quyết xong chưa?"
"Rồi." Anh nhàn nhạt đáp một tiếng không nói gì nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!