Chương 14: Anh Có Phải Đã Cho Ông Ta Tiền Không?

Trong dạ hội chào năm mới, nhà trường đã tổ chức cho các học sinh múa một tiết mục, giáo viên dạy múa Tô đã biên đạo cho chúng tôi một bài múa.

Đây là lần đầu tiên tôi biểu diễn múa chính thức trước mặt Chu Đình Việt, mặc dù gần đây đã tập luyện rất nhiều lần, nhưng vẫn có hơi lo lắng và sợ hãi.

Bài múa này có tên là "Hạc", kể về một con hạc từ khi sinh ra đến khi chết đi, tôi là diễn viên chính của "Hạc", mặc một bộ trang phục màu trắng, giữa trán điểm một nốt ruồi đỏ.

Tiết mục tiếp theo là của chúng tôi, tôi trốn sau tấm màn sân khấu nhìn đám đông đen nghịt phía dưới, mỗi năm dạ hội chào năm mới toàn thể giáo viên và học sinh trong trường đều sẽ tham dự.

"Đừng căng thẳng nhé!" Cô Tô vỗ vỗ vai chúng tôi, cổ vũ, "Cố lên, đừng nhảy quá vội, đừng nhảy lệch nhịp."

Tôi hít một hơi thật sâu, nghe tiếng người dẫn chương trình giới thiệu, đèn sân khấu lập tức tối sầm lại, tôi nắm lấy tà áo dài chấm đất, đi những bước nhỏ lên sân khấu tạo dáng.

Vào khoảnh khắc đèn sân khấu sáng trở lại, tôi dường như thật sự hóa thành một con hạc trắng như tuyết, tôi cô đơn sinh ra, cuối cùng cô đơn chết đi.

Dưới sân khấu vang lên những tràng pháo tay không ngớt, tôi lẳng lặng xuống sân khấu trong ánh đèn mờ ảo, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tôi trốn trong phòng thay đồ thay quần áo, đang định tẩy trang thì thấy Chu Đình Việt đang dựa vào cửa, khóe miệng nở nụ cười nhìn tôi.

"Sao anh lại đến đây?" Tôi hơi ngượng ngùng, dù sao mặt cũng đã tô đầy phấn trắng, trang điểm rất đậm.

Bên cạnh còn có các bạn học đi đi lại lại lên xuống sân khấu, anh không chút e dè đi đến trước mặt tôi, véo lòng bàn tay tôi, "Chỉ là muốn gặp em thôi."

Tôi lảng tránh ánh mắt nhìn sang một bên, thấy những bạn học đó dường như đang lén lút quan sát chúng tôi, lập tức có hơi lúng túng, "Em... em biểu diễn xong rồi."

Anh  cười khẽ, "Vậy anh đưa em về ký túc xá nhé?"

Tôi vội vàng gật đầu, chỉ muốn rời đi ngay lập tức. Tôi nắm tay anh chạy ra ngoài khán phòng, anh lười biếng cười, không vội vàng đi theo sau tôi.

Xác nhận đã ra khỏi khán phòng tôi mới thở phào nhẹ nhõm, như kẻ trộm có tật giật mình nhìn xung quanh, nghĩ đến bộ dạng không kiêng nể ban nãy của anh, không nhịn được mà phàn nàn, "Lỡ bị giáo viên nhìn thấy thì không hay chút nào..."

Anh cười cười không nói, như thể biến ảo thuật, không biết từ đâu lấy ra một chiếc bánh kem nhỏ, đưa đến trước mặt tôi, "Vậy còn muốn ăn không?"

Tôi bĩu môi, không có chí khí mà gật đầu.

Anh cười xé bao bì đưa cho tôi, tôi đưa tay nhận lấy cắn một miếng, thỏa mãn cười.

Chu Đình Việt xoa xoa tóc tôi, "Có muốn đi dạo một lát mới về không?"

Tôi gật đầu, chỉ là với bộ mặt như thế này e là sẽ dọa các bạn học mất.

"Tết anh không ở thành phố C."

"Dạ." Tôi đáp một tiếng, dù anh không nói tôi cũng biết.

"Chăm sóc bản thân cho tốt." Anh cúi người muốn hôn lên má tôi, nhưng có lẽ không thể xuống tay được, đành phải hôn nhẹ lên môi tôi, "Có chuyện gì nhớ nhắn tin cho anh."

Tôi gật đầu lia lịa như trống bỏi, nhìn hàng mày sắc bén và khóe miệng cong lên dịu dàng của anh, tựa như trận tuyết lớn cách đây không lâu chồng chất sau đó lại tan ra, cuối cùng chìm vào đôi mắt dịu dàng như nước, "Em biết rồi."

Anh dường như không yên tâm cho lắm, dặn dò tôi một lần nữa, "Nhớ nghĩ đến anh."

Tôi cười nhìn anh, tiếp tục gật đầu. Chỉ là nghỉ Tết thôi mà, sao anh cứ làm như thể sinh ly tử biệt vậy.

Sự ra đi của Chu Đình Việt là lặng lẽ không một tiếng động, anh đã rời khỏi thành phố C trước khi nghỉ Tết, chỉ để lại cho tôi một tin nhắn.

Tôi nhắn tin cho anh, một lúc lâu sau bên kia mới trả lời, nói rằng nhà có việc, phải đợi qua Tết mới có thể trở về.

Nghỉ Tết tôi không tiện tìm cớ ở lại trường, đành phải về nhà.

Tạ Trường Sinh gần như không ở nhà, gần Tết là lúc cờ bạc lớn, tôi tự nấu cơm một mình đón Tết, thỉnh thoảng sẽ trốn trong phòng tập múa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!