Chương 11: Sợ Anh Không?

Ngày 1 tháng 10 như mọi năm có 7 ngày nghỉ, vì phải chuẩn bị cho kỳ thi năng khiếu nghệ thuật năm sau, dù sao tôi cũng là người học múa nửa chừng, chắc chắn phải chăm chỉ hơn, mặc dù cô giáo nói tôi có năng khiếu, nhưng dù sao chỉ dựa vào năng khiếu thôi thì không được.

Dù sao thì không về nhà Tạ Trường Sinh cũng sẽ không để ý, ông ta còn mong tôi không về, như vậy ông ta không thấy thì lòng không phiền.

Chu Đình Việt nói ngày lễ Quốc khánh anh không ở thành phố C, hình như là phải về thăm ông nội, nhưng tôi cũng không hỏi kỹ.

Về Chu Đình Việt, tôi không hiểu nhiều, chỉ biết anh dường như không phải là người địa phương thành phố C, nhưng tôi chưa bao giờ quan tâm đến những điều này, anh chính là anh, không liên quan gì đến xuất thân gia đình của anh.

Sau kỳ nghỉ Quốc khánh, thành phố C nhanh chóng vào thu, nhưng mùa thu của thành phố C rất ngắn, vội vã như muốn nhanh chóng đón nữ thần mùa đông ra, vì thành phố C được bao phủ bởi tuyết trắng rất đẹp.

Lần trước Chu Đình Việt tặng tôi điện thoại, nên gần đây tôi giấu anh ăn uống tiết kiệm, dành dụm được một ít tiền muốn mua chút gì đó cho anh mới phải, nhưng anh hình như không thiếu thứ gì cả.

Thế là tôi vắt óc suy nghĩ, lên mạng tra một hồi, cuối cùng nghĩ có nên tặng anh một chiếc vòng cổ nam không.

Thứ 7, tôi về nhà từ rất sớm, nấu cơm xong liền đến trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố C, tôi đi dạo trong đó đến hoa cả mắt, nhưng đều vượt quá ngân sách của tôi.

Tôi có hơi nản lòng, đang định quay về thì đi ngang qua một cửa hàng quần áo, trên người người mẫu nam đang trưng bày có treo một chiếc khăn quàng cổ sọc.

Tôi đứng ở cửa nhìn vào một lúc, không dám vào, vì cửa hàng này đặc biệt đắt, tôi biết.

"Bạn học, vào xem đi." Nhân viên cửa hàng thân thiện chào hỏi tôi, tôi có hơi rụt rè nhìn cô, chỉ vào chiếc khăn quàng cổ trên cổ người mẫu, hỏi: "Chiếc khăn quàng cổ này bao nhiêu tiền?"

Nhân viên cửa hàng nhìn theo hướng tôi chỉ, "Cái này là mẫu năm ngoái, 1580."

Tôi sững sờ, hơi ngượng ngùng cười cười, quay người rời đi. Nhưng khi đến cổng trung tâm mua sắm, tôi vẫn muốn mua chiếc khăn quàng cổ đó, thế là liền quay trở lại cửa hàng.

"Có thể rẻ hơn một chút không?"

Nhân viên cửa hàng nhìn tôi cười lịch sự, "Bạn học, cửa hàng chúng tôi không trả giá."

Tôi hơi ngượng ngùng cúi đầu, "Vậy... vậy phiền chị lấy cho tôi một chiếc mới nhé."

"Bạn yên tâm, chắc chắn là mới." Nhân viên cửa hàng mời tôi vào cửa, tôi nhìn anh ta lấy ra một hộp bao bì mới trưng bày cho tôi xem, sau đó liền dùng túi quà gói lại, cuối cùng dẫn tôi đến quầy thu ngân thanh toán.

"Là quẹt thẻ hay tiền mặt?"

"Quẹt thẻ." Tôi đưa thẻ ngân hàng nhỏ của mình ra, dưới sự thao tác của anh ta, tôi nhập mật khẩu.

"Ký tên ở đây."

Tôi nhận lấy bút, ký tên của mình từng nét một.

Tôi đặt túi quà vào trong cặp sách của mình, định lát nữa khi gặp Chu Đình Việt sẽ tặng cho anh.

Chỉ là... tôi không biết anh có thích không.

Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm ở trạm xe buýt đợi Chu Đình Việt đến đón, gần đây anh mê xe mô tô, lại đổi một chiếc mới, màu sắc đậm hơn và lớn hơn chiếc trước.

Tôi thì không nghiên cứu gì về xe mô tô, nhưng thỉnh thoảng ở sân bóng rổ sẽ nghe họ thảo luận, dường như là một thứ rất đắt tiền.

Ở trạm xe buýt không đợi lâu thì Chu Đình Việt đến, trên xe anh có treo một cái túi giấy, trên đó có khắc mấy chữ cái.

Anh như thường lệ cài mũ bảo hiểm cho tôi, véo lòng bàn tay tôi, "Bảo bảo, hôm nay chúng ta đừng đến khách sạn trước được không?"

Tôi nhìn anh có hơi nghi hoặc, chỉ thấy anh thở dài, trông như không tình nguyện cho lắm, "Bùi Văn Viễn sinh nhật, anh đến lộ diện tặng quà sinh nhật cho cậu ta rồi đi."

Tôi hiếm khi thấy anh có biểu cảm này, cười gật đầu, chỉ là không ngờ quan hệ của anh và Bùi Văn Viễn lại tốt như vậy.

Chu Đình Việt đỗ xe dưới lầu của quán KTV lớn nhất thành phố C, lần đầu tiên tôi đến nơi như thế này có hơi rụt rè. Anh nắm tay tôi lên lầu, tiếng nhạc ồn ào dường như muốn làm vỡ màng nhĩ của tôi, tôi kéo vạt áo của Chu Đình Việt, cẩn thận đi theo bên cạnh anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!