Cũng không biết có phải Chu Đình Việt đã biết chuyện gì không, sự thù địch và bàn tán của các bạn học đối với tôi hình như đã bớt đi một chút, chỉ là những điều này tôi đều đã quen.
Tôi nhớ hồi tiểu học tôi có một người bạn rất thân, mỗi lần Tạ Trường Sinh cho tôi tiền, tôi đều mua đồ chia cho cậu ấy, nhưng sau này... tôi tình cờ nghe được cậu ấy nói với bạn học khác, là vì tôi luôn mua đồ cho cậu ấy, nên cậu ấy mới làm bạn với tôi.
Tôi đã buồn rất lâu, về nhà khóc với Tạ Trường Sinh, nhưng Tạ Trường Sinh lại mắng tôi là đồ hèn nhát, sau đó đánh tôi một trận.
Sau này tôi không bao giờ mua đồ cho người bạn đó nữa, cậu ấy tự nhiên cũng xa lánh tôi.
Đến khi lên cấp 2, tôi đã nghĩ rằng đổi trường, có thể quen biết bạn học mới thì tình hình sẽ có chút thay đổi.
Các bạn nam không chịu chơi với tôi, tôi quen được một bạn nữ rất thân, nhưng kết quả có thể đoán được, tên của tôi và bạn nữ đó bị viết lên bảng đen, họ vẽ đủ thứ tranh bậy bạ, viết đủ thứ chữ tục tĩu để chế giễu chúng tôi.
Sau này bạn nữ đó đã chuyển đi... tôi một mình cô đơn lên cấp 3.
Mọi người vẫn không thích tôi, trước khi gặp Chu Đình Việt, những người đó đã chế giễu tôi, họ cười tôi không ra nam không ra nữ, họ cười tôi là đồ ẻo lả... dù mỗi lần tôi đều cắt tóc rất nam tính, quần áo không đen thì cũng trắng, nhưng ngoại hình của tôi không thể thay đổi được.
Trông giống con gái không phải lỗi của tôi, hay khóc cũng không phải lỗi của tôi, tại sao con trai nhất định phải có khí chất đàn ông, những người đó áp đặt tội danh cho tôi, để làm thủ đoạn họ dùng để công kích và chế giễu tôi.
Chu Đình Việt có lẽ cũng không còn nhớ nữa.
Lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh không phải ở sân thể dục, mà là trên sân thượng của tòa nhà phòng học liệu bỏ hoang.
Hôm đó tôi luyện múa đến rất muộn, trên đường về ký túc xá bị mấy tên côn đồ trong trường chặn đường, chúng đưa tôi đến tòa nhà phòng học liệu bỏ hoang đòi tiền.
Tôi không chịu đưa, chúng liền đánh tôi, cuối cùng từ trong túi tôi lấy đi số tiền ít ỏi còn lại.
Đợi chúng rời đi, tôi ngây người leo lên sân thượng, nghĩ rằng nếu nhảy xuống, có phải là sẽ kết thúc tất cả không.
Tôi đứng ở mép ngoài cùng, chỉ cần bước thêm một bước là tôi sẽ được giải thoát. Nhưng ngay khi tôi sắp bước ra, đột nhiên nghe thấy một tiếng cười, tôi quay đầu lại nhìn nam sinh đang ẩn mình trong góc.
Anh ẩn mình trong góc, không nhìn rõ mặt, chỉ có thể mơ hồ thấy anh ngẩng đầu nhìn trời, khẽ cất lời: "Trăng đêm nay thật đẹp."
"Cậu nhất định là đến để ngắm trăng phải không?"
Tôi đẫm lệ ngẩng đầu, ánh trăng quả thực trong trẻo mà dịu dàng, tựa như bàn tay của mẹ thuở nhỏ, nhẹ nhàng v**t v* má tôi.
Đến khi tôi hoàn hồn lại thì nam sinh đó đã không còn ở đó, chỉ là dưới chân tôi có thêm một viên kẹo.
Tôi lau nước mắt, ngồi xổm xuống, nhặt viên kẹo màu hồng đó lên, là một viên kẹo hình con thỏ nhỏ... tôi đột nhiên không nhịn được mà cười, nhưng cười rồi nước mắt lại chảy xuống, tôi run rẩy bóc giấy kẹo, cho viên kẹo hình con thỏ nhỏ vào miệng, ngồi xổm trên lan can mà khóc nức nở, khóc đến trời đất như sụp đổ, giống như muốn trút hết mọi tủi hờn và đau khổ của bao nhiêu năm qua.
Vì viên kẹo này là vị ngọt duy nhất mà tôi nếm được trong suốt bao nhiêu năm qua.
Sau này tình cờ một lần, tôi mới biết nam sinh đêm đó là Chu Đình Việt, chính anh đã nói với tôi: "Cậu nhất định là đến để ngắm trăng."
Từ đó tôi khắc ghi tên anh vào trong lòng, cho đến khi nó trở thành một phần của cơ thể tôi.
Vì cuối tuần phải dành một ngày để hẹn hò với Chu Đình Việt, nên tôi đều định thời gian về nhà vào thứ 7.
Tạ Trường Sinh gần đây vận cờ bạc có lẽ đặc biệt tốt, mỗi lần về nhà ông ta đều rất vui, tôi đều dành dụm số tiền ông ta cho, để sau này lên đại học dùng.
Chập tối thứ 7 Chu Đình Việt sẽ đến đón tôi, sau đó... chiều Chủ nhật lại đưa tôi về trường.
Tuy nói là hẹn hò, nhưng phần lớn thời gian chúng tôi đều ở khách sạn làm chuyện đó...
Nhưng tuần này... tôi muốn làm chút gì đó khác biệt.
Tôi như thường lệ, ở trạm xe buýt cách nhà hai bến đợi anh.
Chu Đình Việt gần đây mới mua một chiếc mô tô, còn mua cho tôi một cái mũ bảo hiểm, trên đó có vẽ một con thỏ nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!