Mùa hè ở thành phố C luôn thất thường.
Mặt đất vốn đang nóng hầm hập chẳng mấy chốc đã bị cơn mưa lớn ào ạt trút xuống làm cho ướt sũng, hơi nước lập tức lan tỏa khắp thành phố nhỏ này, trong màn sương mờ ảo, những tòa nhà cao tầng trông như những con quái vật khổng lồ mặc giáp sắt, còn những người vội vã đi trong mưa thì giống như những con thú hai chân yếu ớt, bất cứ lúc nào cũng có thể bị cơn mưa nuốt chửng.
Thành phố dường như sắp bị cơn mưa lớn bao phủ, tôi thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn tin nhắn nhận được trong điện thoại, sau đó đóng cửa tiệm hoa lại.
May mà trong tiệm hoa luôn có sẵn ô, tuy có hơi cũ nhưng vẫn còn dùng được. Tôi cầm ô đi đến trạm xe buýt cách đó không xa, thông tin trên biển báo ở trạm cho thấy còn 8 phút nữa xe mới tới, tôi đứng trong trạm chờ, nhưng mưa to quá nên vẫn không thể gập ô được.
Cứ đến ngày mưa là chân tôi lại hơi đau, là vết thương cũ, tính ra cũng đã gần 10 năm, nhưng may mà không ảnh hưởng đến việc đi lại bình thường, cũng coi như là khá may mắn.
Chờ ở trạm gần 10 phút, xe buýt tuyến 432 mới từ từ chạy tới, tôi gập ô, giũ giũ nước ở cửa xe, dưới ánh mắt thúc giục của tài xế mới quẹt thẻ xe buýt, đi về phía sau xe.
Có hành khách thấy tôi đi khập khiễng, định nhường chỗ cho tôi, tôi cười từ chối. Tuy chân tôi bị thương, nhưng tôi chưa bao giờ coi mình là người tàn tật, đây có lẽ là lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh cuối cùng còn sót của tôi.
Vì trời mưa to nên xe buýt chạy rất chậm, giữa đường có người xuống xe, tôi tìm một chỗ trống ngồi xuống, chiếc ô cán dài hình như đọng nhiều nước hơn ô cán ngắn, mặc dù tôi đã giũ nước trên ô ở cửa xe nhưng nước mưa trên ô vẫn chảy xuống tích tụ dưới chân tôi, tạo thành một vòng tròn không đều.
Tôi nghiêng đầu nhìn qua cửa kính, trong màn mưa không nhìn rõ cảnh vật trên đường, chỉ thấy những giọt nước nhỏ trong suốt như pha lê trượt dài xuống theo tấm kính, tựa như hội tụ thành một dòng sông uốn lượn trên cửa sổ xe, cuối cùng chảy xiên xuống, xuôi về nơi chúng nên đến.
Nửa tiếng sau, xe buýt tuyến 432 cuối cùng cũng dừng ở trạm xe quen thuộc, đợi xe dừng hẳn tôi mới xuống xe.
Mưa vẫn rơi tí tách, chỉ là nhỏ hơn lúc nãy một chút, tôi co mình dưới tán ô.
Tòa nhà tôi ở gần cổng khu chung cư, đi vài bước là tới. Đi thang máy thuận lợi lên tầng 17, nhưng đến cửa bỗng gặp khó khăn.
Cũng không biết có phải do ngón tay dính nước hay không, tôi ấn khóa vân tay một lần thì đèn đỏ lại sáng lên, tôi chùi ngón tay vào ống quần chưa bị ướt, sau đó ấn một lần nữa, vẫn là đèn đỏ.
Tôi có hơi bất lực thở dài, áp vào cửa nhỏ giọng hỏi: "Chu Đình Việt, anh về đến nhà chưa?"
Đúng như dự đoán, không có ai trả lời tôi. Một tiếng trước Chu Đình Việt nhắn tin cho tôi, nói rằng chuyến bay của anh đã hạ cánh, tôi tính đúng thời gian để về, không ngờ đột nhiên đổ mưa to, có lẽ anh cũng bị mắc kẹt trên đường vì mưa lớn.
Nhưng cho dù anh có ở nhà, chắc cũng sẽ không mở cửa cho tôi.
Chu Đình Việt chính là như vậy, anh đối với tôi trước nay vẫn luôn như thế.
Tôi không còn cách nào khác, đành phải ấn ngón tay lên tường, sau đó lại chùi vào ống quần, sau khi ấn lên khóa vân tay thì cuối cùng đèn xanh cũng sáng lên, "tít" một tiếng, khóa cửa đã mở, tôi xoay tay nắm cửa, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Căn nhà này là do Chu Đình Việt mua tặng tôi, mặc dù tôi vẫn luôn cảm thấy đây vẫn là nhà của Chu Đình Việt, tôi chỉ ở nhờ mà thôi, kiểu gì sẽ có một ngày tôi rời đi.
Tôi phơi ô ở ban công, sau đó vội vàng vào phòng khách chuẩn bị bữa tối, nếu Chu Đình Việt về mà thấy chưa chuẩn bị xong, không chừng sẽ nổi cáu.
Chu Đình Việt thích ăn thịt, anh giống như một loài động vật ăn thịt, cả tính khí lẫn khẩu vị đều như vậy, dễ tức giận và không dịu dàng, ít nhất là không dịu dàng với tôi.
Vốn dĩ có một dì giúp việc nấu ăn và dọn dẹp, nhưng Chu Đình Việt không quen ăn cơm dì nấu, đổi một hai người đều bị anh chê bai, cuối cùng vẫn là tôi phải làm.
Tôi nhớ 2 năm trước khi tôi còn đang học lớp buổi tối, vì không có thời gian nấu cơm, Chu Đình Việt đã nổi giận, anh thường dùng một vài thủ đoạn để hành hạ tôi trên giường, dù đã nhiều năm như vậy tôi vẫn chưa quen được.
Sáng sớm tôi đã ra chợ gần nhà mua thịt bò, thái xong ướp gia vị cho vào tủ lạnh, bây giờ đã rất ngấm. Tôi thích đi chợ, như vậy mới có không khí đời thường và cuộc sống, nhưng Chu Đình Việt không thích, anh luôn chê ở đó vừa bẩn vừa lộn xộn, mùi thì khó ngửi.
Có một lần anh tâm trạng rất tốt, cùng tôi đi chợ một lần, suýt nữa thì nôn ra ở chợ, sau đó anh không bao giờ đến đó nữa.
Thịt bò hầm khoai tây hay cà chua đều được, thực ra tôi không thích ăn thịt lắm, tôi và Chu Đình Việt là hai thái cực, tính cách của tôi cũng vậy, chậm chạp như thể không có tính khí. Nhưng giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, làm sao có thể dễ dàng thay đổi tính cách của mình, huống hồ tôi cũng không có tư cách để nổi giận, những cơn giận nhỏ nhặt của tôi từ lâu đã bị thời gian mài mòn.
Thịt bò nhanh chóng sôi ùng ục trong nồi, trong bếp tràn ngập hương thơm của thức ăn k*ch th*ch vị giác.
Tôi rất thích nấu ăn, điều này khiến tôi có cảm giác thành tựu, tôi chẳng còn giỏi giang việc gì nữa, dường như cũng chỉ có mỗi việc này là có thể tự hào được.
Bữa tối tôi thường nấu 3 món một canh, khẩu vị của Chu Đình Việt trước nay vẫn luôn rất tốt, khẩu vị của tôi thì kém hơn anh nhiều, nên thường nếu bữa tối ăn không hết, ngày hôm sau tôi sẽ mang đến tiệm hoa làm bữa trưa.
Thịt bò phải hầm rất lâu, tôi vặn lửa nhỏ hầm từ từ, đang chuẩn bị các nguyên liệu khác thì chuông cửa đột nhiên vang lên. Tôi tưởng là Chu Đình Việt về, vội vàng dùng tạp dề lau tay, nhanh chân ra mở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!