Chương 33: Hiểu lầm

Edit: Ry

Kỷ Mân tức tới nỗi cười thành tiếng.

Hắn ngồi đó hứng gió lạnh một hồi lâu.

Đến khi quản gia Trần ra ngoài tìm, thấy sắc mặt hắn cũng không khỏi sững sờ: "Sao cậu ra ngoài hóng gió mà lại hóng thành thế này?"

Với thói quen không để lộ cảm xúc của Kỷ Mân, tức thành như vậy đúng là hiếm lạ.

"Ai biết được." Kỷ Mân cười khẩy, điều khiển xe lăn vào trong.

Còn không quên bảo quản gia Trần: "Hủy phần tài trợ cá nhân đó."

Trở lại hội trường, Lục Nhiên rất đương nhiên kí hợp đồng với nhà họ Thẩm. Cậu biết thừa rời khỏi đại hội này, lũ người kia sẽ trở mặt không nhận, cho nên phải vào việc kí hợp đồng ngay.

Tiện thể sư tử ngoạm mấy phát, điều chỉnh cấp bậc tài trợ.

Còn không ngừng nhắc tới chuyện tiền thuê nhà.

Boomerang lại đánh vào người mình, sắc mặt bà Thẩm xấu xí tận cùng.

Đại hội tài trợ kết thúc, Lục Nhiên một mình đi dạo trong trường.

Trời rất lạnh, cây trong trường đã rụng hết lá, chất đống từng lớp trên con đường nhỏ trải đầy sỏi.

Lục Nhiên đột nhiên rất nhớ Đại Hoàng.

Đường phủ kín lá kiểu này, Đại Hoàng sẽ thích đi lắm.

Nhưng Đại Hoàng không ở đây, nó cũng không vào trường được.

Lục Nhiên đứng tại chỗ, không biết phải đi đâu, sau đó nhìn về phía tiệm KFC ở trong trường.

Cậu nhìn số dư tài khoản trên điện thoại, vào tiệm đứng xếp hàng.

Lục Nhiên không gọi gà rán, cũng không gọi hamburger, cậu chọn kem ốc quế mùa này chẳng mấy ai gọi.

Còn gọi hẳn 4 cái.

Xe của Kỷ Mân bắt đầu lái ra khỏi trường, mới đi một lát đã nhìn thấy thằng oắt dám trêu ngươi hắn, đang hai tay cầm bốn cái kem ốc quế mà gặm.

Thời tiết dạo này rất lạnh, gió Tây Bắc xé da xé thịt.

Nhóc con này bị gió thổi đến run lẩy bẩy, lại vẫn quật cường thò đầu gặm kem ốc quế trong tay.

Còn biết phải yêu thương công bằng, lần lượt cắn mỗi cái một miếng.

Cắn xong cóng tới mức liên tục rùng mình.

Hết rùng mình lại thò đầu tới cắn tiếp.

Có lẽ là để cho hả giận, Kỷ Mân cứ như vậy nhìn cậu rất lâu.

Cho đến khi quản gia Trần ngồi ghế trước tươi cười hỏi: "Có cần dừng xe không tiên sinh?"

"Dừng xe làm gì?" Kỷ Mân độc địa nói: "Chú muốn làm tài xế xe taxi thì xuống xe đổi xe khác đi."

Quản gia Trần thở dài: "Ôi chao già rồi, không lái xe taxi được. Tôi đâu thể so với vài người thỉnh thoảng lại nổi hứng bắt chước trẻ con đóng vai kẻ bắt cóc chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!