[01. Ánh bình minh]
Ánh bình minh sáng nay có màu hồng.
Lạc Hải mở đôi mắt còn đang lim dim, cảnh tượng đầu tiên lọt vào tầm mắt là ánh ban mai màu hồng xuyên qua cửa sổ, nhuộm rực những dải mây, cũng rải nhẹ lên gương mặt đang ngủ say của Eugene.
Tướng ngủ của Eugene rất đáng yêu, mái tóc vàng rối bù, hai tay còn cứ phải ôm lấy thứ gì đó, khiến Lạc Hải nhớ đến rất nhiều năm về trước, một Eugene bé nhỏ ôm cuộn chăn nệm, tìm đủ mọi lý do để đòi ngủ chung giường với anh.
Lạc Hải đưa tay ra, nhẹ nhàng vén lọn tóc rủ trước mắt Eugene, rồi rón rèn lật chăn định xuống giường.
Nhưng chân còn chưa kịp chạm đất, vòng eo đã bị người phía sau ôm chặt lấy, cái đầu bù xù dụi hẳn vào, giống như một chú chó cỡ lớn cứ thế cọ tới cọ lui bên cổ anh.
"Cậu giả vờ ngủ à?" Lạc Hải vừa giận vừa buồn cười.
"Không giả vờ thì sao tóm được cậu?" Giọng Eugene còn ngái ngủ, nghe có vẻ như đang cố ý làm nũng: "Sáng sớm cuối tuần đã định đi tăng ca, còn âm mưu lén lút bỏ đi không lời từ biệt, trông cực kỳ giống một gã tồi lăng nhăng, kéo quần lên là không nhận người ngay."
"Mặt dày thật đấy." Lạc Hải búng nhẹ vào trán Eugene: "Tôi là muốn cậu ngủ thêm một lát, cậu không cần phải dậy sớm cùng tôi như vậy."
Eugene trao cho Lạc Hải một ánh mắt đầy oán hận: "Cậu không muốn nhìn thấy tôi, cậu ghét tôi, cậu không yêu tôi nữa rồi, tim tôi đau quá."
Lạc Hải bị chọc cười: "Bớt giở trò đó đi --"
"Thật mà, không tin cậu sờ thử xem." Eugene nắm lấy tay Lạc Hải đặt lên ngực mình, dùng đôi mắt cún con đáng thương nhìn người yêu: "Có cảm thấy nó đang đau không?"
Nhịp tim của Eugene truyền qua lớp áo ngủ mỏng manh vào lòng bàn tay Lạc Hải, dồn dập và mạnh mẽ, mang theo nhiệt độ nóng bỏng, trong phút chốc đưa anh trở lại những mảnh ký ức cuồng nhiệt đêm qua.
Gò má Lạc Hải nóng bừng, vừa định rụt tay lại đã bị Eugene kìm chặt cổ tay, hắn cười xấu xa sán lại gần: "Tóm được cậu rồi, đừng hòng chạy."
Eugene như một thợ săn lão luyện, dễ dàng bắt lấy đôi môi người yêu, trao đổi một nụ hôn sâu thẳm ngọt ngào. Ánh nắng hồng ban mai rải trên vai hai người, khiến cả không khí trong phòng ngủ cũng mang theo mùi vị mờ ám.[02. Đồ nướng]
Colin đứng bên cạnh Lạc Hải hồi lâu, biểu cảm từ do dự đến thận trọng rồi hạ quyết tâm, cuối cùng cũng mở miệng: "Ngài Lạc Hải, cái này... cháy rồi phải không ạ?"
Lạc Hải đến mắt cũng không chớp lấy một cái: "Tôi sợ chưa chín, để lâu một chút sẽ tốt hơn."
Biểu cảm của Colin dần méo xệch: "Không phải đâu ngài Lạc Hải, đây không còn là vấn đề lâu một chút nữa rồi, nó đen thành than luôn rồi..."
"Thế nào, nướng xong chưa?"
Eugene từ đằng xa đi tới, tiến đến bên cạnh Lạc Hải.
Ánh mắt Lạc Hải nhìn xiên đồ nướng trong tay nghiêm túc như đang nghiên cứu một bài toán cao cấp: "Tôi không thạo mấy thứ này, không chắc chắn lắm, có cần nướng thêm lúc nữa không?"
"Không cần, chín rồi, để tôi nếm thử." Eugene khoác vai Lạc Hải, rướn người há miệng. Lạc Hải nhấc xiên ra khỏi lửa, thổi thổi vài cái rồi đưa đến bên môi Eugene.
Chỉ thấy Eugene chẳng hề có rào cản tâm lý nào, há miệng cắn lấy khối than đen không còn nhìn ra hình thù ban đầu kia, dùng sức nhai ngấu nghiến, lộ ra biểu cảm vô cùng hạnh phúc.
"... Thế nào?"
Lạc Hải thử thăm dò.
Eugene giơ ngón tay cái với Lạc Hải: "Ngon lắm."
Colin lộ vẻ mặt không thể hiểu nổi.
Nhìn sang cái lò nướng khác, Shelley và Ilay cũng đang bận rộn bên ánh lửa.
Shelley mặc một chiếc sơ mi hoa nhí tinh xảo vốn chẳng hợp với việc làm đồ nướng chút nào, vừa lật xiên vừa trò chuyện với Ilay bên cạnh. Có lẽ do mải nói chuyện nên đồ nướng mới chín một lớp bên ngoài đã nhấc lên, đưa đến môi Ilay.
Colin định mở miệng nhắc nhở, thì thấy Ilay không chút nề hà há miệng, cắn một miếng thịt nướng còn tái vào miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!