Chương 98: Tôi yêu cậu (Hết chính truyện)

Lạc Hải thoạt tiên hơi sững sờ một chút, sau đó bị cách nói của Eugene chọc cười: "Cậu là trẻ con mẫu giáo hay sao mà còn đòi đi du xuân?"

"Ai quy định chỉ có trẻ con mới được đi du xuân, người lớn cũng được mà." Eugene vân vê một lọn tóc mai của Lạc Hải trên ngón tay: "Còn có hai người bạn già nữa cũng đang chuẩn bị đi rồi đấy."

Lạc Hải ngẫm nghĩ một lát mới nhận ra Eugene đang nói đến ai: "Cậu nói ngài Manta và ngài Halton sao?"

"Chính xác, họ định nhân dịp thời tiết dạo này đang đẹp, lên miền Bắc hưởng tuần trăng mật."

"Tuần trăng mật..." Lạc Hải chớp chớp mắt: "Tôi tưởng họ đã sớm..."

"Đương nhiên là kết hôn lâu rồi, năm mươi năm rồi mà vẫn còn sến súa lắm, năm nào cũng phải dắt nhau đi hưởng tuần trăng mật một chuyến, sấm đánh không chuyển." Giọng Eugene đầy vẻ ghét bỏ.

Lạc Hải bật cười thành tiếng: "Thế người ta đi hưởng tuần trăng mật, chúng ta bám theo không hay lắm đâu."

"Có gì mà không hay? Năm nay dù sao cũng đặc biệt, còn có thể nhân tiện ăn mừng chiến thắng của Hội Cánh Ánh Sáng và chuyện cậu được thăng chức nữa." Eugene xích lại gần Lạc Hải, lớp chăn đệm phát ra tiếng sột soạt theo từng cử động của hắn: "Hơn nữa lần này nơi bọn họ muốn đến chơi khá đặc biệt, nên chiều nay Shelley mới cố tình nhắn tin hỏi xem chúng ta có muốn đi cùng không."

"Đi đâu?" Lạc Hải xoay người đối mặt với Eugene.

"Cảng Forbar." Eugene véo véo tai Lạc Hải: "Thế nào, có muốn đi không?"

Lạc Hải thoáng ngẩn người, sau đó nhanh chóng lảng tránh ánh mắt của Eugene, tỏ vẻ như không có chuyện gì: "Đến cảng Forbar làm gì, khó khăn lắm mới đến được thành phố lớn, tự nhiên lại về quê du lịch?"

"Không được sao? Cảng Forbar vào mùa xuân vẫn rất đẹp mà." Eugene đan mười ngón tay vào tay Lạc Hải, đè anh xuống giường: "Đâu đâu cũng là hoa cỏ dại, hoa lê trên sườn đồi nở trắng xóa như tuyết. Còn có thể đi nhặt hải sản khi thủy triều rút, nhặt được bao nhiêu là ngao, ốc biển, nếu may mắn biết đâu còn bắt được nhím biển nữa. Nhớ hồi nhỏ cậu thích nhất là sai tôi đi nhặt ngao cho cậu, một buổi sáng hai đứa mình nhặt được cả một chậu to đùng..."

"Thế thì có gì lạ, bây giờ ở đâu mà chẳng mua được hải sản." Lạc Hải đẩy Eugene một cái.

"Thật sự không muốn đi à?" Eugene cúi đầu tìm kiếm ánh mắt Lạc Hải.

"... Không muốn." Lạc Hải vẫn lảng tránh ánh mắt hắn, muốn tìm một chủ đề khác để kết thúc cuộc đối thoại này.

Nhưng anh vừa ngoảnh đầu đi, cổ tay đã bị Eugene đè lại, kẻ kia bỗng nở nụ cười xấu xa, rút một tay ra bắt đầu cù Lạc Hải.

"Cậu, cậu làm cái gì

-- Eugene!" Lạc Hải vừa giãy giụa vừa không nhịn được cười, nhưng né kiểu gì cũng không thoát khỏi sự công kích của Eugene.

"Có đi không, có đi không hả?" Eugene nhắm chuẩn xác vào chỗ có máu buồn nhất của Lạc Hải mà gãi.

"Cậu chơi ăn gian! Á --" Lạc Hải cười đến ứa cả nước mắt, túm chặt lấy cánh tay Eugene: "Tôi thật sự chịu thua cậu rồi! Tôi đi, tôi đi là được chứ gì?"

Eugene lập tức ngoan ngoãn thu tay về như một chú cún con vừa được cho xương, chuyển sang ôm eo Lạc Hải, vẫn không quên nũng nịu nói: "Biết ngay là anh tốt nhất mà."

Hại Lạc Hải nổi hết cả da gà, suýt nữa đạp Eugene lăn xuống giường.

Đôi khi Lạc Hải thực sự không hiểu Eugene đã dùng phép thuật gì với mình, luôn có thể khiến anh thay đổi suy nghĩ một cách khó hiểu, đợi đến khi hoàn hồn lại, đã lỡ đồng ý biết bao nhiêu yêu cầu vô lý.

Anh còn chưa nghĩ ra phải quay lại thành phố cảng hẻo lánh phương Bắc kia bằng tâm thế gì, Eugene đã nhanh nhẹn thu dọn xong hành lý cho cả hai, lên sẵn lịch trình, thậm chí còn tự tay chuẩn bị mấy hộp cơm mang theo để ăn dọc đường.

Lạc Hải vốn tưởng chuyến đi này chỉ có hai người họ và cặp đôi Manta, không ngờ lúc đến điểm hẹn, lại xuất hiện thêm bốn gương mặt quen thuộc.

Fanny, Colin, Tiểu La và Đan Đan, những người anh quen ở Viện kiểm sát và Hội Cánh Ánh Sáng coi như có mặt đến quá nửa. Mọi người quây quần nói cười rôm rả, chẳng hề có chút khoảng cách nào, chỉ có Ilay dựa lưng vào chiếc xe Jeep của mình, vừa hút thuốc vừa thở dài, thực sự không thể hiểu nổi một kỳ trăng mật tử tế sao tự nhiên lại biến thành chuyến du lịch theo tour thế này.

Shelley bước xuống từ ghế phụ, đưa tay giật luôn điếu thuốc trên miệng Ilay, trôi chảy ném xuống đất rồi lấy chân giẫm tắt: "Có muốn sống thêm vài năm nữa không hả?"

Ilay đành tiu nghỉu rụt tay về, bực bội lầm bầm vài câu không nghe rõ.

Chuyến đi vui vẻ hơn Lạc Hải tưởng tượng.

Ilay là một tay lái đường trường cừ khôi, chiếc xe chạy băng băng vừa êm ái vừa tốc độ. Kể từ khi đường cao tốc được sửa chữa lại, khoảng cách từ Nantes đến cảng Forbar cũng được rút ngắn, đến chập tối, bọn họ đã có thể nhìn thấy bóng dáng của thành phố cảng phương Bắc rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!