Viện kiểm sát loạn thành một mớ bòng bong.
Hàng loạt Alpha bị biến thành Omega đã đủ loạn rồi, bây giờ lại có thêm mấy trăm tù nhân Omega tràn từ trong tù ra, tình hình quả thực có thể gọi là hỗn độn.
Vừa bước về đến Viện kiểm sát, Lạc Hải đã nhìn thấy mấy tù nhân đang quây vào đánh hội đồng một công tố viên. Gã công tố viên cao lớn bị đánh cho mặt mũi bầm dập, gào khóc thảm thiết, chật vật ôm đầu định bò trốn đi, lại bị một Omega đang hừng hực lửa giận túm chân kéo xệch lại, bồi thêm một cú đá trời giáng.
Nói chính xác thì, bây giờ đã không còn phân biệt được ai là Omega nữa. Dù là công tố viên hay tù nhân, đàn ông hay phụ nữ, trên người tất cả mọi người đều tỏa ra pheromone đặc trưng của Omega, mùi hương nhàn nhạt bay lơ lửng trong không khí.
Cánh báo chí truyền thông đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này, ống kính cứ chĩa vào bất kỳ hình ảnh nào bắt được là lập tức bấm máy lia lịa, viết bài đăng tin ngay tại trận.
Thậm chí còn có phóng viên to gan cầm micro gí sát vào vị công tố viên đang mặc vest, lớn tiếng chất vấn: "Xin hỏi các công tố viên của Viện kiểm sát Nantes đều là Omega cải trang sao? Những tù nhân này cũng là do các ngài thả ra à? Có phải các ngài vẫn luôn lừa dối người dân Nantes không?"
"Tôi là Alpha! Tôi là Alpha!" Vị công tố viên bị chất vấn gào lên, nhưng chỉ biết lặp đi lặp lại mấy từ đơn giản đó: "Tôi không phải... Tôi thực sự là Alpha mà!"
Nếu không phải trên ngực vị công tố viên này vẫn còn đeo thẻ tên ghi "Kleman", thì Lạc Hải thực sự không thể nào nhận ra danh tính của bà ta từ mái tóc rũ rượi và khuôn mặt vặn vẹo kia.
"Trời đất ơi, trên mạng có tin rồi này." Fanny vừa đi vừa dán mắt vào màn hình điện thoại, đọc lướt qua các tiêu đề: "'Viện kiểm sát Nantes xuất hiện lượng lớn Omega, công tố viên thế mà lại che giấu giới tính?', 'Là Hội Cánh Ánh Sáng thâm nhập Viện kiểm sát, hay là Viện kiểm sát bao che kh*ng b*?', 'Tù nhân trại giam Omega được thả hàng loạt, Viện kiểm sát mới là hang ổ Omega lớn nhất!'..."
"Tốc độ nhanh thật đấy." Eugene cười khẽ: "Đúng là truyền thông vàng do Lạc Hải tìm đến có khác."
"Bỏ qua mấy chuyện này đã, Doyle đâu rồi?" Lạc Hải trầm giọng nói: "Phải tìm được ông ta trước."
"Không biết, có khi thấy hết cứu nổi nên tìm chỗ trốn rồi." Fanny vừa nói vừa đưa mắt tìm kiếm xung quanh.
"Tình hình hỗn loạn thế này thực sự rất khó tìm. Hay là chia nhau ra hành động đi, tôi và Fanny lên tầng tìm, hai người ở dưới tầng." Colin đề nghị.
Lạc Hải gật đầu, hai người kia nhanh chóng hòa vào dòng người hỗn loạn. Lạc Hải nhìn sang Eugene, còn chưa kịp nói gì thì bỗng cảm thấy một lực tác động mạnh từ phía sau, ngay sau đó cổ anh bị siết chặt.
"Lạc Hải!" Eugene vô thức rút súng ra.
Người kia không mang theo vũ khí, nhưng sức lực trên tay chất chứa oán hận ngút trời. Lạc Hải cố gắng ngoái lại nhìn, người đang kìm kẹp anh thế mà lại là Frock.
Frock cũng không biết đã bị bao nhiêu người xúm lại đánh cho một trận, mặt mũi sưng vù, lại còn gãy mất một cái răng cửa. Ngọn lửa giận dữ trong mắt anh ta dường như sắp phun trào như núi lửa, hét lớn vào mặt Lạc Hải: "Tôi biết rồi! Tôi biết hết rồi! Anh, chính là anh! Cái tên gián điệp Omega đê tiện này, ngay từ đầu đã không có ý đồ tốt đẹp gì! Tôi phải nói cho mọi người biết, anh mới là kẻ lừa đảo cải trang thành Alpha!"
Nói rồi, Frock lấy hết sức bình sinh hét lên với những người xung quanh: "Nhìn cả vào đây! Anh ta mới là Omega! Công tố viên Lạc Hải mới là gián điệp giả dạng Alpha! Chụp anh ta đi, chụp anh ta đi! Bắt anh ta lại!"
Thế nhưng, dù anh ta đã gào thét bằng âm lượng to nhất, xung quanh vẫn chẳng có ai thèm để ý đến anh ta.
Mùi pheromone Omega nồng nặc vẫn tràn ngập trong không khí, tù nhân và công tố viên vẫn đang đánh nhau loạn xạ, có người khóc lóc, có người xin tha, có người phấn khích chụp ảnh quay phim, chỉ là không một ai để ý đến góc này.
"Cần tôi gọi giúp anh một tiếng không?" Giọng Lạc Hải vang lên bên tai Frock.
Vị công tố viên trẻ tuổi nổi tiếng lạnh lùng hơi ngẩng đầu lên, nói lớn với phóng viên cách đó không xa: "Này, nhìn bên này! Tôi là Omega, là gián điệp do Hội Cánh Ánh Sáng cài vào Viện kiểm sát đấy!"
Tên phóng viên nọ ném cho Lạc Hải một cái nhìn như nhìn kẻ tâm thần, rồi nhanh chóng quay ống kính đi chỗ khác, bận rộn chụp những cảnh quay khác.
"Anh xem, tôi gọi rồi đấy, tiếc là chẳng ai thèm nghe. Chịu thôi, ai bảo bây giờ tất cả mọi người đều là Omega chứ?" Lạc Hải hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười nhạt với Frock: "Công tố viên Frock, anh cũng là Omega mà."
Câu nói này như một mũi tên tẩm độc bắn xuyên qua lồng ngực Frock, hai mắt anh ta trợn trừng không thể tin nổi, ngón tay run rẩy.
Eugene nâng nòng súng lên, nói ngắn gọn súc tích: "Buông cậu ấy ra."
Frock vô thức nới lỏng tay, ngồi phịch xuống đất.
Không lâu sau, Fanny và Colin chạy về thở hồng hộc, lắc đầu với Lạc Hải và Eugene.
"Không tìm thấy sao?" Eugene gặng hỏi.
"Không thấy, bọn tôi lục soát cả tòa nhà một lượt rồi, chẳng thấy bóng dáng đâu cả." Fanny vừa nói vừa thở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!