"Rốt cuộc thì, làm sao mà Eugene Otis lại dấn thân vào con đường tà đạo này nhỉ?" Barney hỏi: "Hôm qua tôi nhìn thấy hắn từ cửa sổ, tướng mạo và khí chất chẳng giống một tên kh*ng b* chút nào."
Frock gật đầu tán thành: "Hắn trông cứ như mấy tay ca sĩ hát trong quán rượu ở quê tôi ấy, kiểu ôm đàn guitar hát 'Ôi đôi mắt người như những vì sao', rồi uống một chai bia là say bí tỉ không biết trời đất gì nữa."
Colin đang rót cà phê cho Lạc Hải, nghe thấy chủ đề này thì không nhịn được xen vào: "Thực ra, hắn từng làm ca sĩ thật đấy, nhưng không phải hát quán rượu đâu, mà là ký hợp đồng với công ty thu âm, ra album đàng hoàng hẳn hoi."
"Gì cơ?"
Nghe thấy thế, Barney và Frock đều cảm thấy hứng thú, xúm lại gần.
"Là thật đấy, trên mạng vẫn còn tìm được mấy bài hát hắn phát hành trước đây." Colin nói: "Ngoài ra, hắn còn từng làm giáo viên mẫu giáo, đầu bếp khách sạn 5 sao, nhân viên kế toán công ty Internet, còn từng mở một tiệm hoa nhỏ ở Lassay nữa."
"Lý lịch này cũng phong phú quá rồi đấy?" Barney sốc nặng: "Loại người như thế thì thiếu gì chỗ nhận làm việc, sao cứ phải đâm đầu đi làm kh*ng b*?"
"Kinh nghiệm nghề nghiệp không chứng minh được phẩm chất và lương tâm của một con người." Lạc Hải lạnh nhạt nói.
"Hắn có phải người miền Bắc không?" Barney tặc lưỡi: "Đám dân miền Bắc tư tưởng cực đoan chết đi được, sau này con cái tôi mà lớn dù thế nào tôi cũng không cho nó lấy người miền Bắc đâu."
"Tệ hơn." Frock nói: "Hắn là người cảng Forbar."
Barney lập tức hiểu ra: "Người cảng Forbar hả, hèn gì."
"Hắn xuất thân từ trại trẻ mồ côi Otis, chỗ đó đã bị niêm phong vì chứa chấp Omega từ rất lâu trước đây." Colin bổ sung: "Sau này cả trại trẻ mồ côi bị thiêu rụi, nghe nói hắn là đứa trẻ duy nhất sống sót."
"Tôi cứ bảo sao mấy chữ Otis nghe quen tai thế, hóa ra là tên của cái trại trẻ mồ côi đó, thảo nào tư tưởng hắn cực đoan đến vậy..."
Chủ đề tán gẫu nhanh chóng chuyển từ Eugene Otis sang chuyện tư tưởng dân miền Bắc cực đoan đến mức nào, rồi thi nhau kể xấu mấy người miền Bắc mà họ quen biết.
Lạc Hải không tham gia vào cuộc tán gẫu của họ nữa, mà chuyển sự chú ý sang công việc đang làm. Thế nhưng điện thoại của anh lại rung lên một lần nữa, dường như quyết tâm không để anh yên thân.
Lạc Hải cầm điện thoại lên, bên trong đã dồn ứ ba tin nhắn chưa đọc, người gửi đương nhiên vẫn là Eugene Otis.
-- Ăn sáng chưa? Cậu đi sớm quá, đợi thêm năm phút nữa là được ăn bánh mì nướng tôi làm cho cậu rồi. Nhưng mà không sao, lần sau tôi sẽ dậy sớm hơn.
-- Tôi lại thấy con chó bull nhà bà Pasifa rồi, nó đang đánh nhau với một con mèo dưới lầu, con mèo đó hình như là đại ca khu này hay sao ấy, sức chiến đấu ghê gớm thật.
-- Chà, con chó bull kia xui xẻo rồi, chữa quả này chắc tốn không ít tiền đâu.
Lạc Hải: "..."
Lạc Hải mở khung chat, mặt không cảm xúc gõ chữ vào.
-- Đừng gửi tin nhắn cho tôi trong giờ làm việc.
Gửi xong, anh vừa định đặt điện thoại xuống thì máy lại rung lên một cái. Chưa đầy một giây, Eugene đã trả lời lại.
-- Tôi chán quá mà. Mật khẩu máy tính của cậu là bao nhiêu, tôi dùng máy tính của cậu được không?
Nhìn tin nhắn này, Lạc Hải không khỏi nghi ngờ có phải đầu óc Eugene có vấn đề thật hay không.
-- Không được.
-- Thế tôi đọc sách trong phòng sách của cậu được không? Cầu xin cậu đấy, cầu xin cậu đấy, tôi thực sự chán chết đi được ~
Cuối tin nhắn còn kèm theo một cái icon chuột hamster rưng rưng nước mắt.
Lạc Hải cảm thấy thái dương mình bắt đầu giật giật đau nhói.
-- Tùy cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!