Chương 8: Bữa tối dưới ánh nến

Lạc Hải vừa dứt lời, điện thoại di động của anh trên bàn làm việc bỗng rung lên một cái, anh không thèm để ý.

"Nhưng mà, tôi vẫn không hiểu." Colin lộ vẻ bối rối: "Hắn làm vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Một tên kh*ng b* như hắn, bị bắt chắc chắn sẽ lãnh án tử hình, nếu không có ngài đứng ra, khéo bây giờ hắn đã bị xử bắn rồi."

Lạc Hải im lặng nhìn màn hình máy tính.

Đúng vậy, Eugene đương nhiên sẽ bị tuyên án tử hình. Hắn là một tên kh*ng b* điên cuồng và cực đoan, bàn tay nhuốm máu mấy chục mạng người.

Nếu anh không đứng ra.

Mà việc anh đứng ra, chính là một mắt xích trong kế hoạch mà Eugene đã tính toán từ trước.

Điện thoại lại rung lên lần nữa cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, anh cau mày định cầm cái nguồn gây ồn ào kia để ra xa một chút, thì nó lại rung thêm một cái nữa.

Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của Colin đã không chịu nổi ngay từ lúc điện thoại của Lạc Hải vang lên tiếng thứ hai, cậu ta dè dặt nhắc nhở: "Ơ, ngài không xem thử sao?"

"Chắc cũng chẳng phải tin nhắn gì quan trọng đâu." Lạc Hải nói: "Viện có việc gì thì sẽ gọi điện trực tiếp, tin nhắn thường chỉ là tin rác thôi."

Nói rồi anh cầm điện thoại lên trượt mở màn hình, đập vào mắt là ba tin nhắn liên tiếp gửi đến từ một số lạ.

Tin thứ nhất: "Mông còn đau không?"

Tin thứ hai: "Tôi sai rồi, lần sau nhất định sẽ nhẹ nhàng hơn."

Tin thứ ba: "Làm việc cố lên nhé, tôi sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi cậu ~"

Sau dấu ngã còn kèm theo một cái icon trái tim màu đỏ chót.

"Tin gì thế ạ?" Colin hỏi.

Lạc Hải bấm tắt màn hình cái rụp: "Tin rác."Sau khi Eugene bị bắt và các thành viên Hội Cánh Ánh Sáng có ý định cướp ngục cũng sa lưới, số lượng tội phạm liên quan đến Omega giảm xuống rõ rệt.

Nhờ phúc đó, khối lượng công việc hôm nay của Lạc Hải không quá nhiều, kết thúc phiên tòa cuối cùng thì cũng vừa vặn đến giờ tan sở.

Xương cốt toàn thân anh vẫn còn đau nhức, cái nơi khó nói phía dưới xương cụt cũng liên tục biểu tình phản đối.

Nhưng đầu óc anh lại tỉnh táo hơn ngày thường. Thậm chí có thể nói, đây là ngày anh có trạng thái tốt nhất, tư duy nhạy bén nhất trong suốt mười năm qua.

Anh mở phần mềm giám sát trên điện thoại, chấm xanh vẫn nằm yên lặng ở vị trí căn hộ của anh, chưa từng di chuyển một bước nào.

Mười phút sau, Lạc Hải đẩy cửa căn hộ, đập vào mắt anh thế mà lại là một bàn thức ăn nóng hổi bốc khói nghi ngút, nến thắp lung linh khắp phòng, cùng với Eugene Otis đang đứng sau bàn ăn với vẻ mặt đắc ý như thể đang chờ được khen thưởng, trên người trần như nhộng chỉ đeo mỗi một chiếc tạp dề.

Eugene Otis, trần như nhộng, chỉ đeo mỗi một chiếc tạp dề.

"Mừng cậu về nhà!" Eugene làm động tác ôm khoa trương với không khí, mái tóc xoăn vàng vui vẻ tung tẩy bên thái dương hắn.

Lạc Hải chậm rãi đặt chùm chìa khóa trong tay lên tủ giày.

"Công việc thế nào rồi, có thuận lợi không, có gặp tên tội phạm nào khó chơi không?" Eugene lăng xăng chạy đi chạy lại trước bàn ăn: "Tôi làm cho cậu bò hầm, súp kem nấm, gà nướng, cá nướng... Để tôi cởi áo khoác giúp cậu."

"Mặc quần áo vào." Lạc Hải không thể nhịn được nữa, cắt ngang lời hắn.

"Cái này cậu không hiểu rồi, tạp dề khỏa thân là một phần của tình thú trong bữa tối dưới ánh nến đấy." Eugene xoay một vòng đầy tự hào: "Nghiên cứu khoa học đã chứng minh, ánh đèn màu cam giúp con người dễ đi vào bầu không khí tình thú nhất, mà sự thèm ăn và sắc dục ở một mức độ nào đó lại có điểm tương thông, cho nên kết hợp cả hai lại sẽ đạt được hiệu quả tối ưu giúp khách mời thư giãn..."

"Mặc, quần, áo, vào." Lạc Hải gằn từng chữ một.

Động tác cợt nhả của Eugene dừng lại, hắn tặc lưỡi một cái đầy vẻ không vui, cởi tạp dề ném sang một bên rồi đi vào phòng thay quần áo.

Lạc Hải cảm thấy thái dương mình đang giật liên hồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!