Chương 6: Tiếng cười của ác quỷ

Dù Lạc Hải muốn phản kháng, nhưng cả người anh đã mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.

Ý thức của anh như bị phong kín trong một chiếc bình rồi dìm xuống đáy biển sâu, các giác quan chậm chạp không theo kịp động tác của Eugene.

Nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trên môi người đàn ông kia, cùng mùi pheromone Alpha cay nồng phả thẳng vào mặt.

Giống như kẻ sắp chết khát giữa sa mạc tìm được một giọt nước cam lộ, Lạc Hải không kìm được mà đáp lại nụ hôn ấy, tham lam hút lấy những hương vị có thể lấp đầy sự trống rỗng trong mình.

Eugene bật ra tiếng cười khẽ từ trong cổ họng, một tay ôm eo Lạc Hải, tay kia ghì chặt vai anh. Cái ôm thoạt nhìn thân mật, nhưng thực chất là giam cầm đối phương chắc chắn trong sự kiểm soát của mình.

Đây là một nụ hôn mãnh liệt đến mức gần như cắn xé.

Không biết là ai đã cắn rách môi ai trước, mùi máu tanh nồng lan tỏa giữa môi lưỡi. Máu là nơi chứa hàm lượng pheromone cao nhất, cũng là phần chân thực nhất, không thể che giấu nhất.

Lạc Hải như một con ma cà rồng, tham lam nếm trải vị rượu mạnh cay nồng, mà từ trong máu Lạc Hải, Eugene cũng nếm được hương thơm thanh khiết ngọt ngào của một Omega.

Lời nói dối trở nên vô nghĩa dưới tiếp xúc thân mật nguyên thủy nhất thế gian, vị công tố viên kiêu ngạo không còn có thể dùng thuốc để che giấu giới tính của mình được nữa.

Anh của giờ phút này, chẳng khác gì tất cả những Omega khác trên đời này

- yếu đuối, bất lực, chỉ biết cầu xin sự thương hại của Alpha.

Eugene bóp mở hàm dưới của Lạc Hải, cưỡng ép xâm nhập, rót thêm nước bọt và máu tươi vào trong, lấp đầy cái hố sâu chưa từng được thỏa mãn bao năm qua của Omega.

Không biết đã qua bao lâu, Lạc Hải cảm thấy lý trí đang dần dần quay trở lại. Tiếng ù tai biến mất, tầm nhìn cũng khôi phục bình thường, cuối cùng anh cũng có thể kiểm soát lại cơ thể mình.

Giây tiếp theo, anh dùng hết sức đẩy Eugene ra.

Hắn lảo đảo lùi lại vì cú đẩy, nhưng chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên, đưa tay quệt vết máu bên khóe môi, cười nhìn Lạc Hải: "Không có gì."

Đây chắc chắn là một giấc mơ.

Nếu không thì làm sao có kẻ dám đứng trước mặt anh, nở nụ cười tà ác đầy vẻ bất cần đời như một tên ác quỷ thực thụ thế kia chứ.

Lạc Hải dùng mu bàn tay lau mạnh lên môi, chỉnh lại vạt áo xộc xệch, rồi cài lại từng chiếc cúc cổ áo.

"Tôi đã nói rồi, cậu không chống cự nổi đâu." Ác quỷ dựa lưng vào thân cây, ung dung nhìn anh: "Cậu chắc chắn sẽ đến tìm tôi, cậu buộc phải đến tìm tôi, không còn lựa chọn nào khác đâu."

Lạc Hải không đáp lời, quay người bỏ đi.

Eugene dõi theo bóng lưng anh, nhìn ánh trăng phủ lên bờ vai anh, bóng dáng thon dài bước đi thẳng tắp kiên định, nhưng đôi chân vẫn còn vương lại chút run rẩy yếu ớt.

Cho đến khi anh hòa mình vào màn đêm.Hôm sau là một ngày đẹp trời, trời quang mây tạnh.

Đêm hôm trước có mưa, không khí vẫn còn vương hơi ẩm ướt, bầu trời ánh lên một màu xanh gần như trong suốt, những đám mây trắng lớn như kẹo bông gòn treo trên đỉnh đầu, thi thoảng che khuất mặt trời, để lại những mảng bóng râm mát mẻ trên mặt đất.

"Thời tiết hôm nay đẹp thật đấy." Frock mở cửa sổ văn phòng, tận hưởng chút ánh nắng không quá gay gắt và làn gió ẩm đặc trưng sau mưa: "Lâu lắm rồi mới thấy bầu trời xanh thế này."

Barney cười: "Nếu là ngày trước, muốn thấy trời không xanh mới khó ấy chứ. Bà tôi bảo hồi thiên thạch mới rơi xuống trái đất, bầu trời bị bức xạ nhuộm cho ngày nào cũng xanh lè, buổi tối đến mặt trăng cũng xanh luôn."

"Nghe bảo hồi đó vì bức xạ thiên thạch mà Internet cũng bị tê liệt." Bray chen vào: "Tôi phải gửi lời cảm thông sâu sắc đến nhân loại thời kỳ đó."

"Trước đó nhân loại cũng chưa có giới tính thứ hai nhỉ?" Frock nói: "Thật khó tưởng tượng người thời đó sống kiểu gì."

"Thôi không nói chuyện này nữa, lát nữa định đi đâu ăn đây?" Bray hỏi.

"Bên phố đối diện mới mở tiệm ăn Marvin, mọi người bảo ngon lắm." Frock ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Lạc Hải kẹp tập tài liệu đi ngang qua hành lang bên ngoài. Dù anh vẫn chau mày, mặt mày u ám, nhưng sắc mặt trông đã có vẻ tốt hơn mấy hôm trước nhiều.

"Công tố viên Lạc Hải." Frock gọi với theo: "Bọn tôi định đi ăn trưa, có muốn đi cùng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!