Nhiệt độ dạo gần đây ngày càng xuống thấp, người đi trên phố thi nhau đội mũ, mặc áo khoác dạ. Lá cây hai bên đường đã rụng gần hết sau đợt mưa gió mấy hôm trước, giờ chỉ còn trơ lại những cành khô xơ xác, báo hiệu mùa đông sắp sửa ập đến.
Khi anh bước đi trên phố, tia nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn cũng vừa vặn biến mất nơi chân trời.
Màn đêm buông xuống, mặt trăng vẫn chưa ló rạng, thứ đầu tiên sáng lên là những ngọn đèn đường hai bên phố. Xe cộ và người đi bộ liên tục lướt qua vai Lạc Hải, có những nhân viên văn phòng cũng vừa tan sở như anh, có đám học sinh quanh đây vừa tan học, cũng có những bà mẹ trẻ dắt theo con nhỏ đi dạo phố.
"Vụ án của Hội Cánh Ánh Sáng ấy, cô nghe nói chưa?"
"Nghe rồi, Nantes thực sự đang nghiên cứu loại thuốc đó sao?"
"Nói không chừng trong số những người chúng ta quen biết cũng có Omega đóng giả làm Beta đấy chứ?"
"Đừng nói mấy lời đáng sợ thế! Sao có thể chứ, là Omega thì chắc chắn sẽ ngửi ra mùi ngay. Chẳng phải đã đính chính tin đồn rồi sao? Chắc chắn không phải sự thật đâu."
Lạc Hải lặng lẽ lướt qua họ, tiếp tục bước đi về phía tia nắng chiều tà cuối cùng vừa khuất bóng.
Căn hộ của anh vẫn đứng sừng sững ở đó, cái bóng đổ dài vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Anh đã vô số lần một mình trở về đây, một mình bước trên cầu thang chật hẹp, một mình mở cánh cửa ra vào, trở về căn nhà không có chút thay đổi nào.
Thế nhưng chỉ vì trong một tháng ngắn ngủi kia có người đợi anh, mà giờ đây căn hộ lại trở nên lạnh lẽo và cô quạnh đến thế.
Lạc Hải đẩy cửa bước vào, bên trong tối om. Anh đưa tay bật đèn.
Trên bàn vẫn còn đặt một cốc mì giấy, nước bên trong đã cạn khô từ lâu, trong thùng rác còn thấy được hộp đồ ăn gọi ngoài và đũa dùng một lần.
Eugene rõ ràng từng công khai tuyên bố rất ghét thức ăn nhanh và đồ gọi ngoài, thế mà chẳng hiểu sao, mấy bữa cơm cuối cùng hắn toàn ăn những thứ này.
Lạc Hải đặt cặp táp xuống, cầm cốc mì ném vào thùng rác, rồi lấy giẻ lau sạch bàn ăn.
Mở tủ lạnh ra, bên trong trống rỗng.
Cứ như thể hắn chưa từng đến đây, chẳng để lại bất kỳ nguyên liệu nấu ăn, rau củ hay thực phẩm nào, chỉ còn vài chai lọ gia vị dùng dở đứng chỏng chơ ở đó.
Lạc Hải lấy hết đống chai lọ đó ra khỏi tủ lạnh, ném tất cả vào thùng rác.
Dù sao thì cả đời này anh cũng chẳng bao giờ dùng đến.
Con thú bông lạc đà Alpaca khổng lồ kia vẫn nằm trên ghế sofa phòng khách, xiêu xiêu vẹo vẹo, một chân còn bị mắc vào phần sờn rách bên mép ghế.
Lạc Hải chỉ liếc nhìn nó một cái, rồi đi về phía phòng ngủ.
Trước khi Eugene chuyển đến, phòng ngủ phụ vẫn luôn được anh dùng làm phòng chứa đồ, giờ Eugene đi rồi, anh nên dọn dẹp lại căn phòng đó, tống hết đồ đạc linh tinh vào lại.
Anh bật đèn, soi rọi căn phòng đã từng thuộc về Eugene một khoảng thời gian ngắn.
Trong phòng chất đầy gấu bông, còn có một quả xoài tròn vo lăn lóc trên giường, nằm im lìm bên cạnh gối.
Giường chiếu được dọn dẹp rất sạch sẽ, đến chăn cũng được gấp gọn gàng, cứ như thể chủ nhân căn phòng đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chia ly từ lâu.
Chiếc vòng chân của Eugene được đặt ngay ngắn ở chính giữa giường, đèn báo hiệu đã tắt. Cho đến tận bây giờ, Lạc Hải vẫn không hiểu Eugene đã dùng cách nào để thoát khỏi chiếc vòng chân này, rõ ràng bên trong nó sử dụng công nghệ Manta tiên tiến nhất, bất kỳ hành vi cố ý giãy giụa hay phá hoại nào cũng sẽ kích hoạt báo động, đồng thời phóng ra luồng điện đủ để làm tê liệt phạm nhân.
Nhưng nói gì thì nói, những bí ẩn trên người Eugene quá nhiều, chẳng thiếu mỗi chuyện này.
Sau đó anh chú ý thấy, dưới chiếc vòng chân còn ghim một tờ giấy nhỏ.
Lạc Hải nhìn chằm chằm tờ giấy vài giây, cuối cùng vẫn cầm nó lên, từ từ mở ra.
Chữ của Eugene rất đẹp, nét bút còn vương lại đôi chút dáng vẻ thời niên thiếu, Lạc Hải chỉ nhìn lướt qua là nhận ra ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!