Dù không ai hiểu tại sao Lạc Hải lại đột nhiên đưa ra mệnh lệnh như vậy, nhưng không một ai nghi ngờ khả năng phán đoán của anh với tư cách là Tổng chỉ huy.
Mười phút sau khi Lạc Hải hạ lệnh, ba đội nhỏ đồng thời tiến đến ba địa điểm mà Lạc Hải chỉ định để điều tra, chưa đầy mười lăm phút sau, tin tức đã được truyền về.
Không chỉ có thuốc bị đánh cắp, mà còn mất cắp đồng thời ở cả ba nơi, loại thuốc bị mất đều giống nhau, hơn nữa số lượng không hề nhỏ, cộng lại lên tới hàng trăm ống.
"Rốt cuộc là mất loại thuốc gì?" Fanny gọi video cho cảnh sát tại Viện nghiên cứu Bệnh lý học.
"Chúng tôi hỏi mãi mà họ không chịu nói, mấy nghiên cứu viên bên này cứ khăng khăng đây là dự án bảo mật, không chịu tiết lộ chi tiết cho chúng tôi!"
"Nước đến chân rồi, dự án bảo mật cái gì mà đến giờ này còn giấu giấu giếm giếm chứ?" Fanny sốt ruột như kiến bò chảo nóng: "Chúng ta có lệnh khám xét của Cục kiểm sát, bắt bọn họ phải khai ra ngay!"
Cảnh tượng trên màn hình vô cùng hỗn loạn, viên cảnh sát cầm một hộp thuốc tiêm đóng gói sơ sài, vài nghiên cứu viên đứng cạnh ấp a ấp úng.
Fanny sốt ruột đến mức chỉ ước gì có thể chui ngay vào màn hình, liên tục thúc giục: "Đã nói chưa, rốt cuộc là cái thứ gì?"
Một cảnh sát cầm bộ đàm lên: "Vừa rồi bị ép hỏi quá nên mới nói cho chúng tôi ba chữ, gọi là... thuốc ức chế."
"Hả?" Fanny thốt lên đầy khó hiểu.
Lạc Hải đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nhựa trong tay viên cảnh sát.
Trong cái hộp đó chứa thứ gì, không ai biết rõ hơn anh.
Những người khác hoàn toàn mù mờ về cái tên này, hiện tại ngoài anh ra, vẫn chưa có ai nhận thức được việc số thuốc này bị đánh cắp mang ý nghĩa gì.
Vẫn chưa ai nhận thức được, vài ống thuốc nhỏ bé này sẽ mang đến sự thay đổi long trời lở đất thế nào cho thế giới; vẫn chưa ai nhận thức được, cuộc phản kháng oanh liệt, đáng sợ, đáng kính và điên cuồng kia, chính là bắt đầu từ những ống thuốc nhỏ bé này.
Lạc Hải chống hai tay lên mặt bàn, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, giữa lúc Fanny và các cảnh sát của cô đang bàn tán về công dụng và mục đích của số thuốc, một linh cảm còn tồi tệ hơn cuộn trào trong lồng ngực anh.
Còn gì nữa. Còn chi tiết nào mà anh đã bỏ qua.
Eugene đã giăng ra một cái bẫy hoàn hảo kín kẽ đến vậy, không thể nào không chừa đường lui cho bản thân.
Nhỡ anh phát hiện ra kế hoạch của hắn từ trước thì sao? Nhỡ xảy ra sự cố trong lúc trộm thuốc thì sao?
Quan trọng hơn, hắn làm thế nào để đảm bảo sau khi trộm thuốc xong, nhóm Omega có thể thuận lợi tẩu thoát?
Cho dù bây giờ họ mới phát hiện ra, nhưng vẫn có thể lập tức điều động lực lượng cảnh sát truy quét, khả năng bắt được nhóm người kia vẫn rất cao.
Hơn nữa bản thân Eugene vẫn đang đeo vòng chân chịu sự giám sát.
Trừ khi...
Lạc Hải đột ngột ngẩng đầu lên, đồng tử co rút trong tích tắc.
"Fanny!" Anh lớn giọng: "Số thuốc nổ tịch thu từ nhà Eugene đang được cất ở đâu?"
Fanny sững người: "Ở... phòng vật chứng của sở cảnh sát, để cùng với hồ sơ của các vụ án Omega khác, vẫn chưa kịp xử lý thêm."
"Lập tức phái người qua đó ngay bây giờ! Lấy số thuốc nổ ra khỏi phòng vật chứng --"
Lời Lạc Hải còn chưa dứt, mặt đất bỗng chấn động dữ dội, ngay sau đó là một tiếng nổ lớn vang rền tưởng chừng như xé toạc màng nhĩ.
Fanny, Lạc Hải cùng tất cả cảnh sát trong phòng vội vàng chạy ra ngoài, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Tòa nhà sở cảnh sát cách đó không xa chịu ảnh hưởng của vụ nổ, vô số cánh cửa kính đã vỡ vụn, ngọn lửa bùng lên từ hướng phòng vật chứng, và có xu hướng ngày càng lan rộng.
Trên con đường gần đó, một loạt xe hơi phanh gấp giữa đường, khiến giao thông tắc nghẽn cứng ngắc. Có người xuống xe chụp ảnh, có người chửi thề ầm ĩ, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!