Lạc Hải nhìn chằm chằm vào ngòi bút máy, hồi lâu động đậy.
Nếu là trong giờ làm việc bình thường, anh có thể sang văn phòng người khác mượn chút mực, hoặc đến phòng vật dụng lấy một lọ mới.
Nhưng bây giờ tất cả mọi người đều đã tan làm ra về, anh muốn mượn cũng chẳng có chỗ nào để mà mượn.
Xuống lầu mua dường như lại không cần thiết, bởi vì anh nhớ rất rõ trong tủ sách ở căn hộ của mình vẫn còn một lọ mực chưa bóc tem..... Không, bỏ đi. Đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, dù anh không dùng bút một tối thì cũng chẳng có gì to tát.
Thực sự, chẳng có gì to tát cả.
Văn phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ có chiếc đồng hồ treo tường tích tắc trôi qua từng giây từng phút, phát ra những tiếng động khẽ khàng.
Hơn mười phút sau, Lạc Hải cuối cùng cũng thở dài như đã bỏ cuộc, đặt bút máy xuống bàn, đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Sau trận mưa mấy hôm trước, nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh.
Mùa thu dễ chịu đã chuyển sang cuối thu giá rét, gió lạnh quét qua từng con phố, cuốn qua những hàng cây xào xạc, Lạc Hải liếc nhìn con đường trước cửa đang kẹt cứng xe cộ, kéo cao cổ áo khoác, quyết định đi bộ về.
Khi anh mở cửa căn hộ, Eugene đang ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách đọc sách, đôi chân thon dài vắt chéo, chiếc vòng chân trên cổ chân nhấp nháy ánh sáng xanh yếu ớt.
Mọi thứ trong nhà vẫn giữ nguyên vẻ gọn gàng sạch sẽ như lúc ban đầu, giống hệt như khi Lạc Hải vẫn về nhà mỗi ngày, điểm khác biệt duy nhất là bàn ăn và phòng bếp đều trống trơn, không có bất kỳ dấu vết nấu nướng nào.
Eugene không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn anh.
"Tôi chỉ về lấy chút đồ, lấy xong sẽ đi ngay." Lạc Hải lạnh lùng nói, thậm chí còn không thèm thay giày, đi thẳng về phía phòng mình.
Anh có thể cảm nhận được ánh mắt của Eugene rơi trên lưng mình, nhưng hắn vẫn không hề lên tiếng.
Trong sự im lặng kì dị này, Lạc Hải bước vào phòng, nhanh chóng tìm thấy lọ mực kia, nhét nó vào túi áo.
Ngay khi anh bước ra lối vào cửa, chuẩn bị cứ thế mở cửa rời đi, Eugene trên ghế sofa cuối cùng cũng lên tiếng.
"Không định nhìn tôi thêm vài cái sao? Có thể là lần cuối cùng rồi đấy."
Những ngón tay đang đặt trên tay nắm cửa của Lạc Hải cứng đờ.
Anh không nên phản ứng mạnh như vậy. Vào lúc này, anh nên phớt lờ lời nói của Eugene, đẩy cửa bỏ đi, anh còn những việc rất quan trọng phải chuẩn bị, rất nhiều công việc phải làm...
Vì cuộc vây ráp Hội Cánh Ánh Sáng vào ngày mai.
Eugene đứng dậy khỏi ghế sofa, giọng điệu ôn hòa và bình tĩnh: "Cậu bận lắm sao?"
Đúng vậy, rất bận.
Nhưng cơ thể anh lại tự ý phản bội lý trí, một chữ cũng không thốt nên lời.
"Nếu không bận, thì đi dạo cùng tôi một lát đi. Được không?" Eugene nở một nụ cười dịu dàng.Gió bên ngoài không biết đã ngừng thổi từ lúc nào, hoàng hôn buông xuống, mặt trăng nhô lên, ánh đèn neon và đèn đường chiếu sáng cả thành phố.
Khu phố thương mại đối diện ồn ào đông đúc, nhưng con đường nhỏ họ đang đi lại u tối và vắng vẻ.
Trên cành cây có loài chim không tên hót líu lo, lũ mèo hoang chạy nhảy trên mái nhà che khuất ánh trăng, nhưng vẫn còn ánh đèn đường hắt lên sườn mặt Eugene, làm nổi bật nụ cười như có như không trên khóe môi hắn.
Lạc Hải không hiểu tại sao Eugene lại cười, không hiểu đến nước này rồi sao hắn vẫn còn cười được.
Nhưng anh lại không thể dời mắt đi, giống như một kẻ chết cóng đang tham lam nhìn chằm chằm vào ngọn lửa.
"Này, thấy chỗ kia không?" Eugene vỗ vỗ cánh tay Lạc Hải, chỉ tay về phía ngọn cây cách bọn họ không xa.
Lạc Hải nhìn theo hướng ngón tay hắn, cau mày: "Cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!