Cảm giác đầu tiên của Lạc Hải là đau đớn.
Đau, vô cùng đau. Một cơn đau kịch liệt như muốn xé toạc cả người anh ra làm đôi.
Đương nhiên, cơ thể cũng rất đau.
Tuyến thể đã bị thuốc phá hủy vừa phản kháng kịch liệt, đồng thời lại tuyệt vọng khát cầu. Cơn đau xâm chiếm từng dây thần kinh trên cơ thể anh, nhưng máu huyết lại sục sôi d*c v*ng, tham lam từng hơi thở của Alpha.
Trong miệng Eugene thoang thoảng mùi máu tanh, sau đó dưới sự giãy giụa và phản kháng của anh, mùi máu tanh càng trở nên nồng nặc hơn.
Nhưng cho dù anh phản kháng kịch liệt đến đâu, Eugene cũng không có ý định buông tha anh, ngược lại còn siết chặt cánh tay anh, bế bổng cả người anh lên, ném vào phòng ngủ.
Lạc Hải dùng hết sức bình sinh đạp mạnh một cú vào ngực Eugene, nhưng lại bị hắn dễ dàng nắm lấy cổ chân kéo ra hai bên, bày ra một tư thế mà bất kỳ người trưởng thành nào cũng sẽ cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Dưới ưu thế tuyệt đối về giới tính sinh lý, Lạc Hải không có bất kỳ cơ hội nào để phản kháng.
Thế nhưng, rõ ràng người bị cưỡng ép là anh, anh lại có thể cảm nhận được một nỗi bi thương như dã thú bị đau toát ra từ trên người Eugene.
Giống như vị đắng của cà phê, xen lẫn trong mùi pheromone nồng đậm của hắn.
Lạc Hải nhắm mắt lại.
Giữa đêm khuya, mây đen giăng kín bầu trời, cơn mưa phùn lặng lẽ làm ướt sũng mọi thứ trong thành phố, đến cả tiếng chó mèo kêu cũng không nghe thấy, vạn vật tĩnh lặng lạ thường.
Chỉ có những giọt mồ hôi nóng hổi và pheromone nồng nặc tràn ngập trong căn phòng chật hẹp, đôi môi mỏng của Lạc Hải mím chặt, ngay cả một tiếng r*n r* cũng không chịu lọt ra.
Eugene ghì chặt cánh tay Lạc Hải, đầu gối đè lên đùi anh, giọng khàn khàn: "Đau không?"
Lạc Hải không nói gì.
"Đau thì nói ra." Eugene thấp giọng nói: "Nói ra thì tôi sẽ tha cho cậu."
Đáp lại hắn chỉ có sự im lặng và đôi mắt nhắm nghiền của Lạc Hải.
"Hay là cậu rất tận hưởng chuyện này?" Eugene siết chặt cổ chân Lạc Hải, lao mạnh về phía trước: "Cơ thể nhiệt tình thế này, còn muốn nhiều hơn nữa sao?"
Vẫn không có bất kỳ lời đáp lại nào.
Vị công tố viên phụ trách đưa hắn lên pháp trường dường như đã hạ quyết tâm không phát ra bất kỳ âm thanh nào, vùi hẳn mặt vào gối, mặc cho Alpha tùy ý định đoạt.
Chiếc sơ mi mới mua của anh sớm đã bị vò đến nhăn nhúm, chiếc khuy măng sét màu xanh đậm lỏng lẻo mắc trên cổ tay áo, vẫn đang chật vật duy trì nhiệm vụ của mình. Những sợi tóc của anh rối bời che khuất đôi mắt, khẽ lay động trên hàng mi.....
Cho đến khi mọi chuyện kết thúc, Lạc Hải vẫn không thốt ra một âm tiết nào.
Thế là Eugene cũng không nói gì nữa, im lặng kết thúc, im lặng bế Lạc Hải vào phòng tắm, im lặng vặn nước nóng, động tác trên tay hoàn toàn khác hẳn ban nãy, ôn hòa và nhẹ nhàng tắm rửa cho anh.
Nhưng dù hắn có biểu hiện thế nào, là thô bạo hay dịu dàng, Lạc Hải vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, khuôn mặt tinh xảo mà lạnh lùng kia từ đầu đến cuối không hề có chút biểu cảm nào.
Giống như một nhân vật đã được viết sẵn kết cục, không chịu nấn ná lấy một phần trong những tình tiết ngoài lề.
Nước da Eugene khá trắng, vóc dáng cân đối thon dài, những khối cơ bắp phân bổ vừa vặn đẹp mắt. Ánh đèn từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, vừa hay soi rõ lớp mồ hôi mỏng trên bờ vai hắn, mờ ám mà đầy gợi cảm.
Hắn khóa vòi nước, dùng chiếc khăn bông mềm mại lau sạch những giọt nước trên người Lạc Hải, trầm giọng mở lời:
"Đôi khi tôi tự hỏi, nếu tôi đến Nantes sớm hơn một chút, tìm thấy cậu sớm hơn một chút, cứu cậu ra trước khi cậu trở thành công tố viên... liệu mọi chuyện có trở nên khác đi không."
Biểu cảm của Lạc Hải không hề thay đổi, đôi mắt đen láy như làm bằng thủy tinh, ngoại trừ phản chiếu thứ ánh sáng vô cơ lạnh lẽo, không hề toát ra một tia cảm xúc nào của con người.
Ngay khi Eugene ngỡ rằng anh sẽ tiếp tục giữ im lặng, Lạc Hải lên tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!