Kleman trừng mắt nhìn Lạc Hải với sắc mặt khó coi, rõ ràng vẫn muốn nói gì đó, nhưng dưới ánh mắt của Doyle cuối cùng cũng ngậm miệng lại, lắc đầu nói: "Công tố viên Lạc Hải là người chủ trì, những vụ án liên quan đến Hội Cánh Ánh Sáng... nên do cậu ấy toàn quyền phụ trách."
"Thế mới đúng chứ." Doyle vẫn cười híp mắt: "Được rồi, Lạc Hải, con tiếp tục đi. Nói xem suy nghĩ của con về hành động tiếp theo là gì."
Lạc Hải lấy lại bình tĩnh, đứng dậy khỏi ghế: "Vâng."
...
Khi cuộc họp kết thúc, đã là buổi trưa.
Mọi người trong phòng giải tán, trước khi ra khỏi phòng họp, Kleman còn không quên ném cho Lạc Hải một ánh mắt bất mãn, Doyle là người rời đi cuối cùng, cười híp mắt đưa bản báo cáo trong tay cho Lạc Hải.
"Sau này nếu Kleman còn nhắm vào con nữa, thì cứ đến nói với ta. Bà ta nhát gan lắm, ta nói một câu là không dám ho he gì đâu."
Lạc Hải cụp mắt, nhận lấy bản báo cáo: "Không đâu, đề xuất bà ấy đưa ra rất có lý, không phải đang nhắm vào tôi."
"Đợi đến lúc bị nhắm vào thật thì muộn mất rồi, con là một Omega, làm sao chống lại được cả một phòng toàn Alpha chứ?" Doyle nhướng mày.
"..." Lạc Hải vẫn cụp mắt, không nói gì.
Doyle vỗ vỗ vai Lạc Hải không nặng không nhẹ: "Làm việc cho tốt vào, tóm gọn cái tổ chức ngông cuồng đó đi. Ta đặt kỳ vọng rất cao vào con đấy, đừng làm ta thất vọng."
Nói xong, Doyle mỉm cười đút tay vào túi áo măng tô, dẫn theo viên thư ký thân cận rời đi.
Lạc Hải lặng lẽ nhìn bóng lưng ông ta khuất dần nơi cuối tầm mắt, mới cúi đầu, mở bản báo cáo ông ta vừa đưa ra xem.
Vốn tưởng trên đó sẽ có vài lời phê chú hay góp ý, thế nhưng, ngoại trừ những điểm chính được thư ký khoanh tròn ra, trên đó chỉ toàn là những hình vẽ nguệch ngoạc: hoa lá, thỏ con, mèo con... phủ kín từng trang báo cáo.
"..."
Trong lúc cả phòng họp im phăng phắc, nín thở tập trung, vậy mà Doyle lại ngồi vẽ mấy thứ này.
Colin đi tới bên cạnh, bút bi trên tay vẫn chưa đóng nắp, cuốn sổ tay ghi chép chi chít nội dung cuộc họp.
"Nếu không nhờ Viện trưởng Doyle kịp thời giải vây, thật không biết chuyện sẽ thành ra thế nào nữa." Colin thở dài.
"Còn thành ra thế nào được nữa, cùng lắm là giáng chức tôi, rồi Kleman tự mình phụ trách vụ án của Hội Cánh Ánh Sáng thôi." Lạc Hải thản nhiên nói, rút cây bút từ tay Colin, đóng nắp lại giúp cậu ta.
Colin lập tức nói: "Thế thì không được! Với mấy cái suy nghĩ ấu trĩ của bà ấy, đừng nói là tiêu diệt Hội Cánh Ánh Sáng, không khéo lại tự đạp trúng bẫy biến thành đá lót đường cho người ta ấy chứ."
Lạc Hải khẽ cười một tiếng.
"... Nhưng mà, nói ra thì hơi ngại, thực ra trước khi ngài đưa ra phân tích hoàn chỉnh, tôi cũng từng tưởng ngài vì tư tình nên mới không muốn xử tử Otis đấy." Colin dùng ngón tay gãi gãi má: "Không ngờ ngài lại suy xét chu toàn đến vậy, tôi còn chưa nghĩ được sâu xa thế đâu."
Lạc Hải không nói gì, lảng tránh ánh mắt của Colin.
Nụ cười trên mặt Colin khựng lại trong nháy mắt.
Sếp của cậu ta thực sự là vì đại cục nên mới phủ quyết đề xuất của Kleman... đúng không?
"Mang cái này vào văn phòng cho tôi, rồi đi làm việc của cậu đi." Lạc Hải đưa bản báo cáo trên tay cho Colin: "Tôi còn phải đến Đội Hình sự một chuyến."
Colin đành tạm thời nén lại nỗi bất an đang dâng lên trong lòng, gật đầu, nhanh chóng rời đi.Suốt cả một ngày, Lạc Hải bận rộn đến mức gần như không có thời gian uống nước. Lúc ra khỏi đồn cảnh sát, đã là hơn bảy giờ tối.
Trong tòa nhà Viện kiểm sát chỉ còn lác đác vài ô cửa sổ sáng đèn, đa phần mọi người đã tan làm từ lâu.
Đến lúc này, Lạc Hải mới có thời gian lấy điện thoại ra xem thử. Sau đó, cứ như đã được sắp đặt sẵn, ngay giây tiếp theo khi anh cầm điện thoại lên, một tin nhắn hiện ra trên màn hình.
Là của Eugene Otis.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!