Đường về căn hộ cũng chẳng có gì khác ngày thường.
Cuối con đường là ánh tà dương chói lóa, dòng sông Nantes cách đó không xa phản chiếu ánh mặt trời, từ đằng xa đã có thể nhìn thấy những mảnh vỡ sóng đánh lăn tăn.
Cành lá cây hồng bên bờ sông đung đưa trong gió, những bóng râm loang lổ in lên vai một người.
Lạc Hải dừng bước.
Eugene đang ngồi trên cây hồng đó, lười biếng dựa lưng vào thân cây, đôi chân thon dài đu đưa giữa không trung, trên tay còn cầm một quả hồng đang ăn dở.
Thấy Lạc Hải, Eugene lập tức vẫy tay gọi: "Lên đây nhanh! Phong cảnh trên này đẹp không đâu bì được!"
Lạc Hải cau mày: "Không."
Eugene giơ quả hồng trong tay lên: "Thật đấy, hồng cũng ngon cực kỳ, tôi chưa bao giờ ăn quả hồng nào ngon như thế này đâu."
Lạc Hải nhìn hắn đầy vẻ kháng cự: "Không."
Eugene tặc lưỡi một cái: "Giả bộ với người khác thì thôi đi, giả bộ với tôi làm gì. Hồi bé cậu là đứa giỏi trèo cây nhất đấy, tôi còn phải học theo cậu cơ mà."
Nói rồi, hắn vỗ vỗ vào cành cây dưới mông: "Lên đây!"
"..."
Lạc Hải còn có hàng trăm lý do khác để từ chối, ví dụ như anh không muốn làm bẩn bộ vest mới mua, ví dụ như anh vừa bận rộn cả ngày rất mệt, ví dụ như hai gã đàn ông trưởng thành ngồi trên cây để người khác nhìn thấy thì rất kỳ cục, ví dụ như bọn họ đã lớn, đã không còn là trẻ con từ lâu rồi.
Nhưng cuối cùng anh chẳng nói gì cả, chỉ đưa tay nắm lấy một cành cây, kiểm tra độ chắc chắn, rồi giẫm lên thân cây.
Ký ức của cơ thể là một thứ rất kỳ diệu, dù đã qua bao nhiêu năm, dù anh đã cao lớn đến nhường này, nhưng cảm giác sần sùi của vỏ cây và âm thanh lay động của cành cây vẫn quen thuộc như ngày nào.
Toàn bộ quá trình diễn ra dễ dàng hơn anh tưởng tượng, cuối cùng Eugene nắm lấy tay anh kéo nhẹ một cái, anh đã ngồi vững vàng trên cành cây hồng.
Tán lá kêu vang một tràng tiếng xào xạc, song cành cây to khỏe vẫn dễ dàng nâng đỡ được sức nặng của cả hai người.
"Nhìn kìa, đẹp không?" Eugene mỉm cười nói.
Lạc Hải nhìn ra xa, từ vị trí này có thể thu gọn toàn bộ dòng sông Nantes vào tầm mắt, ánh hoàng hôn hoàn hảo in bóng trên mặt nước, cứ như thể cả thế giới đều được nhuộm thành màu máu.
"Hồng cũng ngon lắm." Eugene đưa quả hồng cắn dở trong tay cho Lạc Hải: "Nếm thử không?"
Lạc Hải chỉ liếc nhìn một cái: "Tôi không hứng thú với nước bọt của cậu."
Eugene cười: "Rõ ràng lúc ph*t t*nh đã ăn nhiều như thế, đúng là đạo đức giả."
Lạc Hải lạnh nhạt dời ánh mắt đi, Eugene cũng không nói thêm gì nữa.
Trong vài phút đồng hồ, hai người chỉ im lặng ngắm nhìn dòng sông và ánh tà dương, mặc cho cơn gió chiều se lạnh thổi tung vạt áo.
Sau đó Lạc Hải thản nhiên mở miệng: "Cứ điểm của Hội Cánh Ánh Sáng ở quảng trường Nantes đã bị chúng tôi phá vỡ rồi."
Eugene im lặng rất lâu mới khẽ đáp: "Vậy sao."
Biểu cảm của Eugene bình tĩnh và thờ ơ, từ khuôn mặt hắn, Lạc Hải không thể đoán được liệu hắn đã đoán trước được chuyện này hay chưa.
"Danh sách thành viên, vị trí các cứ điểm khác và kế hoạch hành động tiếp theo của các cậu đều đã bị lộ, 14 thành viên sa lưới toàn bộ, không một ai trốn thoát. Cho dù trước đây cậu dùng cách gì để liên lạc với bọn họ, thì bây giờ mọi chuyện đã kết thúc rồi."
Ánh mắt Lạc Hải lạnh lùng vô tình: "Có được những thông tin này rồi, tôi sẽ nhanh chóng tổ chức đợt càn quét tiếp theo. Không quá nửa tháng nữa, Hội Cánh Ánh Sáng sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này."
Lần này Eugene im lặng lâu hơn nữa, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, khiến biểu cảm của hắn càng thêm khó đoán, sau đó hắn bỗng nở một nụ cười tự giễu, cười thành tiếng: "Là tôi thua rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!