Chương 41: Đột kích

Lạc Hải lập tức trở lại trạng thái làm việc, ánh mắt sắc bén xuyên qua lớp kính, chưa mất đến nửa giây đã khóa chặt người đàn ông vừa bước vào tiệm kính mắt.

Khuôn mặt đó không hề xa lạ, chính là người đàn ông xuất hiện ở trung tâm thương mại quần áo và nói chuyện với Alan ngày hôm qua.

Người đàn ông không hề nhận ra bất kỳ điều gì bất thường, đi thẳng về phía tiệm kính mắt. Ánh nắng rải trên vai anh ta, nhìn từ quán cà phê sang, bóng dáng anh ta hiển hiện rõ mồn một, nhưng anh ta lại rất khó để chú ý ngược lại về phía bên này.

Ánh mắt Lạc Hải vẫn bám chặt lấy anh ta, cho đến khi anh ta bước vào tiệm kính mắt, biến mất sau cánh cửa gỗ cổ kính kia.

Hơn mười phút sau, lại có một người phụ nữ trẻ tuổi xuất hiện, bước chân vội vã, nét mặt căng thẳng, cũng đi vào tiệm kính mắt rồi không thấy trở ra.

Trong một giờ tiếp theo, lần lượt có người bước vào tiệm kính mắt, có những khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, cũng có những khuôn mặt vô cùng quen thuộc.

Alan, Đan Đan, cùng với vài nghi phạm có quan hệ mật thiết với hai Omega này theo báo cáo của Colin, đều tập trung vào sáng nay, lần lượt bước vào tiệm kính mắt Clotho.

"Có bao nhiêu người rồi?" Lạc Hải thấp giọng hỏi.

"Có 13 người bước vào tiệm kính mắt rồi không thấy ra nữa." Fanny khẽ đáp.

Lạc Hải gật đầu, cầm bộ đàm lên: "Colin, bên cậu thế nào rồi?"

Theo sự sắp xếp, Colin đang mai phục ở một vị trí trên cao cách hiện Tr**ng X* hơn, dùng ống nhòm quan sát tình hình toàn diện.

Giọng cậu ta nhanh chóng vang lên: "Không phát hiện gì bất thường, những người đến đều đã vào trong tiệm, bên tôi không thấy thêm ai nữa."

Fanny vô thức đặt tay lên bao súng bên hông: "Hành động ngay bây giờ sao?"

Lạc Hải im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: "Đợi thêm chút nữa."

Tất cả cảnh sát hình sự trong quán cà phê đành phải kìm nén sự nôn nóng, kiên nhẫn tiếp tục chờ đợi.

Mười phút trôi qua, mười lăm phút trôi qua... rất nhanh đã có người không ngồi yên được nữa.

"Ngài Lạc Hải, được rồi chứ ạ, đã không còn ai vào thêm nữa."

"Đúng vậy, bọn họ đã vào trong đó rất lâu rồi, không hành động ngay e là sẽ lỡ mất thời cơ."

"Không, đợi thêm một chút nữa." Lạc Hải bình tĩnh và dứt khoát ra lệnh.

Trí nhớ của anh rất tốt, đặc biệt là sẽ không bao giờ quên những báo cáo mình từng đọc.

Và anh nhớ rất rõ, trong bản báo cáo mà Colin đưa lên, vẫn còn một khuôn mặt cho đến giờ chưa hề xuất hiện.

Ngay khi tất cả mọi người đều bắt đầu mất kiên nhẫn, giọng nói của Colin cuối cùng cũng vang lên từ bộ đàm: "Ngài Lạc Hải, quả thực vẫn còn một người! Anh ta đang đi về phía tiệm kính mắt rồi!"

Colin vừa dứt lời, tất cả cảnh sát trong quán cà phê lập tức nâng cao cảnh giác. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa tiệm kính mắt.

Cuối cùng, người mà Colin nhắc đến đã lọt vào tầm nhìn, rồi khuất bóng sau bức tường của tiệm kính mắt.

Lạc Hải đặt tách cà phê xuống bàn, ánh mắt dõi theo nơi người đó biến mất lần cuối, lạnh nhạt cất lời: "Hành động."

Fanny dẫn đầu xông ra khỏi quán cà phê, những viên cảnh sát Alpha cao lớn từ phía sau Lạc Hải lao nhanh ra ngoài như một trận cuồng phong.

Trong nháy mắt, quán cà phê chỉ còn lại một mình Lạc Hải bỗng trở nên trống trải và yên tĩnh. Anh có thể nghe thấy tiếng la hét kinh ngạc của người đi đường bên ngoài, tiếng lắp bắp hoảng loạn thanh minh của ông chủ tiệm kính, tiếng ra lệnh đanh thép của Fanny, và cả tiếng bước chân rầm rập của cảnh sát khi ập vào mật đạo.

Chỉ có ông chủ quán cà phê vẫn thong thả lau chiếc cốc vừa rửa sạch: "Tiệm của Clotho sắp phải đóng cửa rồi sao?"

"E là vậy." Lạc Hải nói.

Ông chủ khẽ thở dài: "Ông ấy mở tiệm cạnh tôi mười mấy năm rồi, thật đáng tiếc."Hành động diễn ra suôn sẻ hơn dự đoán của Lạc Hải, tổng cộng 14 Omega thuộc Hội Cánh Ánh Sáng đều sa lưới trong đợt đột kích này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!