Bốn giờ rưỡi sáng, Lạc Hải mở mắt.
Mặt trời vẫn chưa mọc, bầu trời ngoài cửa sổ đang ở thời khắc tối tăm nhất trước lúc bình minh, mọi thứ dù là vật sống hay vật chết vẫn đang tắm mình trong bóng tối đen kịt, vạn vật đều chìm trong cùng một sự tĩnh lặng.
Lạc Hải không bật đèn, mặc quần áo chỉnh tề trong bóng tối, bước ra khỏi phòng.
Cả căn hộ cũng yên tĩnh đến đáng sợ, trong hình bóng lờ mờ, Lạc Hải nhìn thấy con Alpaca nhồi bông khổng lồ kia đang nằm yên trên ghế sofa phòng khách, xem ra cuối cùng vì không chừa ra được chỗ ngủ mà chủ nhân của nó cũng đã đuổi nó ra ngoài.
Lạc Hải bước đến trước phòng ngủ của Eugene. Từ khe cửa không lọt ra chút ánh sáng nào, anh lẳng lặng áp tai vào cánh cửa gỗ, tiếng thở đều đặn của Eugene truyền ra từ bên trong.
Ngay cả một người quen dậy sớm như Eugene, cũng không thể nào tỉnh giấc vào giờ này.
Hắn hiện tại, chắc chắn đang ngủ với tư thế vặn vẹo khó coi trên chiếc giường nhỏ kia, đá văng đống thú bông khó khăn lắm mới xếp ngay ngắn trước khi ngủ vương vãi khắp sàn nhà. Trước khi ngủ, có lẽ hắn còn tính toán xem sáng nay làm bữa sáng món gì, phải ra ngoài mua nguyên liệu gì.
Tay Lạc Hải khẽ đặt lên tay nắm cửa, cảm giác kim loại lạnh lẽo truyền qua đầu ngón tay anh, lòng bàn tay anh nắm chặt rồi lại buông lỏng, cuối cùng vẫn buông thõng xuống.
Lạc Hải mặc bộ vest vừa mua hôm qua, chiếc khuy măng sét màu xanh lam ảm đạm dưới bóng tối, trông giống với một màu đen sâu thẳm hơn.
Cửa ra vào vang lên một tiếng cạch nhẹ, bỏ lại phía sau sự tĩnh lặng, bóng tối và con Alpaca cô độc.Quảng trường Nantes sáng nay chẳng khác gì ngày thường.
Ánh bình minh từ từ ló rạng ở đằng đông, soi sáng mặt đất từng chút một. Bức tượng nữ thần tài lộc màu vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời, đài phun nước tung bọt trắng xóa dưới chân nàng, vài gã vô gia cư tranh thủ lúc sáng sớm vắng người, khom lưng vớt những đồng xu dưới hồ nước.
Khi mặt trời dần nhô lên cao, các cửa hàng trên quảng trường lần lượt mở cửa, nhưng vào giờ này, chỉ có một quán đông khách, đó là quán "Cafe Gió nhẹ" nằm cạnh cửa hàng mắt kính Clotho.
Fanny và sáu cảnh sát mặc thường phục khác đều đang tập trung trong quán này, mỗi người một ly cà phê, chú ý động tĩnh xung quanh.
Khi Lạc Hải đẩy cửa vào, Fanny đang đứng trò chuyện với ông chủ quán ở quầy thu ngân, thấy anh bước vào, cô mỉm cười bưng một ly Cappuccino lại gần.
"Trùng hợp thật đấy, công tố viên Lạc Hải, lần này lại là tôi làm việc với anh." Fanny ngồi xuống đối diện anh: "Tôi bảo với ông chủ là chúng tôi đang thi hành công vụ, ông chủ bèn tặng thêm một ly cà phê, vừa hay phần anh luôn."
"Cảm ơn." Lạc Hải nhận lấy ly cà phê, nhưng không uống, chỉ áp hai tay vào thành cốc giấy, mượn nhiệt độ của cà phê xua tan đi chút lạnh buốt trên đầu ngón tay: "Tình hình sao rồi?"
"Bây giờ vẫn còn sớm lắm, chưa có động tĩnh gì đâu." Fanny dùng chiếc thìa nhỏ khuấy đều ly cà phê của mình: "Ông chủ cửa hàng kính mắt vẫn mở cửa kinh doanh như bình thường, đang ngồi ngủ gật sau quầy thu ngân kìa, mọi thứ đều bình thường."
Lạc Hải gật đầu, thả lỏng đôi chút, ngả lưng ra sau ghế.
"Tôi nghe nói cứ điểm này là do một mình anh tìm ra à?" Fanny hạ thấp giọng, ghé người về phía Lạc Hải: "Anh cũng giỏi quá rồi đấy? Sếp tôi đã điều tra vụ án Hội Cánh Ánh Sáng này hơn một tháng nay mà chẳng tra ra được manh mối nào. Kết quả anh một thân một mình, không chỉ tra ra địa chỉ cũ của Eugene, mà giờ còn tìm được cả cứ điểm của Hội Cánh Ánh Sáng!
Anh không biết đâu, tối qua lúc nhận được thông báo, sếp tôi tức đến mức suýt phát bệnh tim đấy!"
Lạc Hải thở dài: "Thay tôi gửi lời xin lỗi đến Đội trưởng Đội Hình sự, hôm nào đó tôi sẽ mang thuốc bổ đến tận cửa tạ lỗi."
"Không cần đâu, không cần đâu." Fanny cười xua tay: "Tính tình sếp tôi vốn hẹp hòi thế đấy, anh không cần để ý đâu. Tôi chỉ thấy anh thực sự rất giỏi, vụ án mà cả Cục Cảnh sát bận rộn hơn một tháng trời không có kết quả, anh chỉ mất một tuần đã tra ra được nhiều như vậy. Chẳng lẽ Otis thực sự gục ngã trước sức quyến rũ của anh, khai hết mọi chuyện cho anh rồi sao?"
Lạc Hải khẽ cười: "Nếu thực sự dễ dàng như vậy thì tốt quá, tôi cũng chẳng cần tốn công phí sức ngay từ đầu. Không, không phải đâu, chỉ là vì... tôi quá hiểu cậu ta, chỉ vậy thôi."
Fanny ngẩng lên khỏi ly cà phê, tò mò nhìn anh: "Nói mới nhớ... Trong Cục có một số lời đồn, nói anh và Eugene Otis thực ra cùng lớn lên ở một trại trẻ mồ côi, chuyện này là thật sao?"
Lạc Hải khẽ thở dài: "Ừm, là thật."
Fanny lộ vẻ ngạc nhiên: "Nói vậy, anh và hắn là kiểu... bạn thân từ nhỏ sao?"
"Còn thân mật hơn thế một chút." Lạc Hải thờ ơ nói.
Fanny bỗng không biết nên đánh giá thế nào: "Ra, ra là vậy."
"Yên tâm, tôi sẽ không vì thế mà mềm lòng đâu." Lạc Hải nâng ly cà phê lên uống một ngụm: "Eugene là tội phạm trọng án, một trong những phần tử kh*ng b* nguy hiểm nhất Nantes, số mạng người cậu ta gánh trên tay nặng nề hơn tình nghĩa giữa tôi và cậu ta nhiều, tôi không thể nào để mặc một nhân vật nguy hiểm như vậy nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được."
"Điều này tôi biết, sự công bằng chính trực của anh nổi tiếng khắp cả Viện kiểm sát mà." Fanny thở dài: "Tôi chỉ không hiểu nổi, rốt cuộc một Alpha xuất sắc như Otis, tại sao cuộc sống yên lành không muốn, lại cứ đi làm phần tử kh*ng b* cơ chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!