Chương 4: Thích tư thế gì

Eugene bật cười, lại dựa lưng vào ghế: "Thế mới đúng chứ, công tố viên Lạc Hải. Nền tảng của giao dịch chính là sự tin tưởng và thẳng thắn."

"Tôi hy vọng yêu cầu cậu đưa ra thì chính cậu cũng phải làm được." Ánh mắt Lạc Hải sáng như đuốc nhìn chằm chằm vào Eugene, đặt câu hỏi tiếp theo: "Kế hoạch cho hành động tiếp theo của các người là gì?"

Eugene thở dài: "Ngày 14 tháng 7, tại xưởng may khu Tây Lassay, sẽ có một cuộc bãi công ngồi quy mô lớn của các Omega."

"Ai là người lãnh đạo?"

Eugene liếc nhìn anh một cái: "Nếu tôi nói ra tên, các người sẽ làm gì cô ấy?"

"Bây giờ tôi đang là người đặt câu hỏi." Lạc Hải nói: "Chưa đến lượt cậu."

Eugene im lặng một lúc: "Betty Edwin, tổ trưởng phân xưởng số 3. Tóc xoăn đeo kính, mặt có tàn nhang."

Lạc Hải mở sổ tay, ghi chép lại toàn bộ thông tin Eugene cung cấp. Căn phòng kín mít rơi vào sự yên tĩnh ngắn ngủi, chỉ còn tiếng ngòi bút sột soạt trên mặt giấy.

Viết xong, Lạc Hải đóng nắp bút lại, tiếng "tách" vang lên rõ mồn một trong không khí tĩnh lặng.

"Cậu muốn biết cô ấy sẽ ra sao à?" Lạc Hải thản nhiên nhìn Eugene: "Hôm qua, 3 Omega liên quan đến vụ đánh bom và 12 Omega chống đối tiêm chủng trong sự kiện Ngày Dâng Hiến, toàn bộ đã bị xét xử, và bị xử bắn thị chúng tại quảng trường lớn Nantes rồi."

Câu nói này thành công khiến bầu không khí trong phòng đông cứng lại.

Rất lâu sau, Eugene mới mở miệng: "Bọn họ chỉ không muốn làm nô lệ t*nh d*c cho Alpha mà thôi."

"Họ đã vi phạm pháp luật." Lạc Hải bình tĩnh nói: "Người xử tử họ là luật pháp, không phải tôi, cũng không phải Viện kiểm sát."

Eugene cười thành tiếng, không cần nói cũng thấy rõ sự mỉa mai trong tiếng cười ấy.

"Cảm ơn sự tin tưởng và thẳng thắn của ngài, ngài Otis." Lạc Hải đặt bút sang một bên, nhìn về phía Eugene: "Cậu có thể hỏi rồi."

Eugene không hề có ý định lùi bước, ánh mắt hắn như ngọn lửa nóng rực thiêu đốt trên người Lạc Hải, sự ám chỉ trong đó khiến anh không kìm được nảy sinh một loại phản kháng về mặt sinh lý.

"Được thôi." Eugene nhếch môi cười, nếu hắn không mặc bộ đồ tù nhân, hai tay không bị trói vào ghế, thì nụ cười này chắc chắn sẽ khiến vô số Omega trẻ tuổi phải điên chết mê chết mệt: "Cậu thích tư thế gì?"

Biểu cảm của Lạc Hải hơi cứng lại: "Tôi cũng giống như tất cả các đồng nghiệp khác, thích tư thế ngồi và đứng ngay ngắn..."

"Đừng có giả ngu với tôi, ngài công tố viên." Eugene nghiêng người tới gần hơn một chút, chân ghế ma sát với sàn nhà tạo ra tiếng rít chói tai.

"Cái tôi hỏi là, lúc lên giường với người khác, cậu thích dùng tư thế gì?" Hắn gằn từng chữ một.

Pheromone mang tính công kích cực mạnh tỏa ra từ người Eugene, giờ thì Lạc Hải đã ngửi ra rồi, pheromone của hắn nồng nặc mùi rượu Gin.

Mùi rượu cay nồng vờn quanh, xuyên thấu vào não bộ, gần như muốn kiểm soát tâm trí anh. Lạc Hải cử động ngón tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, dùng cơn đau nhói để kéo lý trí quay về.

"Thì tư thế bình thường thôi." Lạc Hải nói.

"Tư thế bình thường là như thế nào?" Eugene hỏi.

"Mặt đối mặt, có thể nhìn thấy mặt đối phương." Lạc Hải đáp.

"Ồ... Cậu thích người khác cưỡi lên người rồi nhún à?" Eugene thích thú truy hỏi.

"Không, chỉ là... bình thường thôi." Lạc Hải nhắm mắt lại.

"Tách ra rồi cứ thế đi vào?" Eugene hỏi.

"Phải."

"Không hôn hít cũng chẳng dạo đầu?" Eugene hỏi tiếp: "Không có tán tỉnh yêu đương nồng nàn, cúi đầu hôn xương quai xanh hay gì đó à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!