Chương 39: Chiến lợi phẩm

Sau khi hành động bị tuyên bố thất bại, không cần phải căng thẳng thần kinh để ý đến từng ngóc ngách của quảng trường Nantes nữa, bước đi trên con phố thương mại tấp nập người qua lại, Lạc Hải vậy mà lại có được cảm giác bình yên hiếm hoi.

Mặt trời dần dịch chuyển về hướng tây, kéo cái bóng của bức tượng nữ thần tài lộc ngày càng dài ra. Bên đài phun nước có rất nhiều đứa trẻ đang hắt nước nô đùa, nơi bụi nước bay lên phản chiếu ánh mặt trời, hiện ra một dải cầu vồng mờ ảo.

Lạc Hải mặc bộ vest phẳng phiu mới tinh, nhưng trên tay lại xách một đống gấu bông to thu hút ánh nhìn của không ít người. Mà Eugene cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, hắn dùng cả vòng tay ôm con Alpaca khổng lồ kia, cái đầu con Alpaca còn cao hơn đầu hắn một khúc, khiến hắn đi đường phải cố gắng ngoẹo đầu nghển cổ, nếu không sẽ chẳng nhìn rõ đường phía trước.

Lạc Hải nhìn dáng vẻ buồn cười của hắn, thở dài: "Đã bảo cậu tìm đại đứa trẻ con nào bên đường cho đi là xong, một tên đàn ông to xác như cậu cần nhiều gấu bông thế này làm gì?"

"Không." Eugene đang ngoẹo cổ đáp với giọng điệu rất kiên định: "Đây đều là chiến lợi phẩm, hiểu không? Bản thân nó có tác dụng hay không hoàn toàn không quan trọng, quan trọng là nó chứng minh được sức chiến đấu của chúng ta, giống như huy hiệu của chiến binh vậy!"

Lạc Hải đau đầu thở dài.

Thứ nhất, huy hiệu của chiến binh chẳng có cái nào cao bằng nửa người cả, thứ hai, "chúng ta" ở đâu ra chứ? Đống gấu bông này rõ ràng là do một tay anh gắp được mà.

"Tùy cậu vậy." Lạc Hải lạnh nhạt nói: "Còn cách chỗ đỗ xe một đoạn xa nữa đấy, tôi không xách hộ cậu đâu."

"Không cần!" Eugene nâng bổng con Alpaca lên cao: "Anh sẽ hộ tống nhóc về nhà an toàn, nhóc nói xem có đúng không, Đại Bạch?"

"..." Lạc Hải không chịu nổi quay mặt đi chỗ khác, thực sự không muốn nhìn cái hành động ấu trĩ và mất mặt này của Eugene nữa.

Eugene cười lớn một trận, không làm trò hề nữa, thò đầu ra từ sau đầu con Alpaca nhìn Lạc Hải:

"Cậu biết không, từ hồi còn rất nhỏ tôi đã tưởng tượng ra cảnh, sau này lớn lên, tôi sẽ lấy một người vợ xinh đẹp như hoa, đưa người ta đến thành phố lớn sinh sống, cùng đi dạo trên đường phố của đô thị phồn hoa, uống loại cà phê mà cảng Forbar không có, ăn những món sơn hào hải vị mà cả đời ở cảng Forbar cũng chẳng được thấy..."

"Người thì bé tí mà dã tâm không nhỏ nhỉ." Lạc Hải bâng quơ nhận xét: "Bao nhiêu năm trôi qua rồi, cậu đã nhắm được cô vợ xinh đẹp như hoa nào chưa?"

Eugene không nói gì, chỉ đứng bên cạnh cười không ngừng.

Lạc Hải nhíu mày quay sang nhìn hắn: "Cậu có thể đừng lên cơn nữa được không? Người ta mà báo cảnh sát bắt cậu, tôi lại phải tốn nước bọt đi giải thích với họ đấy."

"Là cậu không nhận ra hay đang giả ngơ đấy?" Eugene vừa cười vừa nhìn anh: "Cậu thực sự không nhớ vụ cá cược hồi bé của chúng ta à?"

Lời nói của Eugene từ từ khơi lại những ký ức mà Lạc Hải không muốn nhớ đến, anh nhíu mày cảnh cáo: "Eugene Otis --"

Nhưng điều này không ngăn được Eugene, hắn vui vẻ tiếp tục kể: "Mùa xuân năm đó, chúng ta chơi đồ hàng dưới gốc cây hoa đào, tôi bảo sau này lớn lên chắc chắn sẽ lấy cậu, cậu bảo cho dù có lấy thì cũng là cậu lấy tôi, thế là hai đứa cãi nhau. Cuối cùng cậu bảo thi chạy, chạy quanh tường rào ba vòng, ai lao vào chuồng gà trước thì người đó làm chồng, người thua thì phải làm --"

"Đó chỉ là trò đùa của trẻ con thôi, sao mà tính được!" Lạc Hải không chịu nổi ngắt lời hắn.

"Tôi biết. Đối với cậu có thể chỉ là một trò đùa, nhưng đối với tôi, đó là điều tươi đẹp nhất từng xảy ra trong suốt mấy năm tôi ở trại trẻ mồ côi."

Eugene vẫn giữ nụ cười trên môi, chỉ là trong nụ cười ấy có pha chút bi thương thoáng qua.

"Năm tôi bốn tuổi, bố ruột tôi giết mẹ ruột tôi, năm sáu tuổi, người dượng nhận nuôi tôi đánh tôi đến mức phải vào phòng ICU. Khó khăn lắm mới giữ được mạng sống, thì lại phát hiện ra từ lâu đã chẳng còn ai muốn nhận nuôi tôi nữa rồi. Y tá đưa tôi vào trại trẻ mồ côi, nhưng dù có ở trong trại mồ côi đi chăng nữa, cũng chẳng ai thèm để ý đến một đứa con của kẻ giết người.

Tất cả mọi người hoặc là tránh tôi thật xa, hoặc là dùng đá ném tôi, dùng nước bẩn hắt vào tôi... Chỉ có cậu, Lạc Hải, vào lúc đó, chỉ có cậu không những chịu nói chuyện với tôi, mà còn chịu đáp lại cái ảo tưởng đơn phương tình nguyện của tôi."

"..." Lạc Hải không nói gì.

Eugene xốc lại con thú bông Alpaca trên tay, cười híp mắt nhìn Lạc Hải sau cái đầu đầy lông lá, giọng điệu trở lại vẻ nhẹ nhõm: "Nhưng bây giờ nghĩ lại, cái ảo tưởng năm xưa của tôi hình như cũng thực hiện được kha khá rồi. Tôi đã đến Nantes, đã uống loại cà phê mà cảng Forbar không có, đã ăn những món ngon mà cảng Forbar không thấy bao giờ, hơn nữa lại còn là đi cùng cậu.

Tuy nói chỉ có một tháng ngắn ngủi, nhưng sao lại không tính là đã từng 'sống cùng nhau' chứ?"

Lạc Hải dừng bước, bóng râm của hàng cây bên đường vừa vặn bao trùm lấy cả người anh, ánh tà dương xuyên qua kẽ lá chiếu lên mặt anh, càng làm cho khuôn mặt anh trở nên mờ ảo không rõ ràng.

Chỉ có chiếc túi giấy đựng gấu bông trong tay anh phát ra tiếng sột soạt rất khẽ.

"Cho nên thực ra tôi sống cuộc đời này cũng khá trọn vẹn rồi." Eugene cũng dừng bước, tinh nghịch đi lùi lại để đối mặt với Lạc Hải: "Đã trải nghiệm đủ mọi kiểu sống, đã làm quen với đủ hạng người, đã ăn qua đủ loại sơn hào hải vị, lại còn tìm được cậu, bây giờ cậu còn gắp cho tôi bao nhiêu gấu bông thế này nữa! Ây da, nhắc mới nhớ, lúc tôi hạ táng có thể đốt mấy con gấu bông này theo tôi không?

Hoặc là bày cạnh ảnh thờ trong đám tang của tôi cũng được, bên cạnh đặt luôn hai cái mã QR, một cái quét ra bản ghi âm bản hòa tấu của hai chúng ta, một cái quét ra video camera quay lại cảnh cậu gắp gấu bông... Mà nhắc mới nhớ, tử tù thì có được tổ chức đám tang không nhỉ? Có phải chính sách quy định..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!