Chương 38: Đau

Trong không gian chật hẹp và mờ tối này, pheromone của Eugene càng có cảm giác tồn tại mạnh mẽ hơn bao giờ hết, mùi rượu Gin mang tính xâm lược cực cao luồn lách vào khoang mũi Lạc Hải, khiến cơ thể anh không kìm được mà khẽ run rẩy.

"Quay người lại." Lạc Hải lạnh lùng lên tiếng, nhưng Eugene quá hiểu anh, đã nghe ra được vẻ khàn khàn khó nhận biết trong giọng nói của anh.

Eugene giơ hai tay lên, làm tư thế đầu hàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười, chậm rãi quay người đưa lưng về phía anh: "Mặc dù chỗ nào cần xem thì cũng đã xem từ lâu rồi... Nhưng mà được thôi, cậu quyết định."

Phía sau không có tiếng đáp lại, có vẻ như vị công tố viên đã hạ quyết tâm không nói một lời.

Nhưng trong một không gian chật hẹp và mờ tối như vậy, bất kỳ âm thanh nào cũng sẽ được phóng đại.

Cho dù Eugene quay lưng lại, hắn vẫn có thể nghe rõ tiếng vải vóc ma sát khi Lạc Hải cởi áo, tiếng cúc áo sơ mi va chạm nhẹ vào móng tay, và sau đó là tiếng "tách" giòn giã khi khóa thắt lưng được mở ra.

"Cậu biết không, thực ra lần trước tôi đã muốn nói rồi." Eugene ngẩng đầu lên, nhìn vào một cái móc treo trên tường rồi lên tiếng: "Bình thường cậu thắt thắt lưng quá chặt, cả cà vạt cũng thế, lần nào tôi cũng phải mất nửa ngày mới cởi ra được."

Lạc Hải không nói gì.

"Thực ra như vậy không tốt cho sức khỏe đâu, cứ thắt chặt mãi thế." Eugene tiếp tục nói: "Hơn nữa có đôi khi, lúc cậu có cảm giác, chất vải của áo sơ mi và quần tây dán chặt vào da cậu, nhìn từ bên ngoài trông cực kỳ rõ ràng..."

"Ngậm miệng." Giọng Lạc Hải vang lên, xen lẫn sự tức giận và một tia th* d*c.

Eugene ngoan ngoãn ngậm miệng, xung quanh trở lại vẻ tĩnh lặng.

Nhưng nồng độ pheromone trong không khí không những không giảm mà còn tăng lên theo thời gian, mùi rượu mạnh và mùi bạc hà va chạm vào nhau, hai loại mùi Alpha

- một thật một giả

- biến nơi đây thành chiến trường căng thẳng nhất.

Ngón tay Lạc Hải run rẩy dữ dội hơn, nhiệm vụ thay quần áo ngày càng trở nên gian nan. Hai nhu cầu mâu thuẫn đang giằng xé kịch liệt trong cơ thể anh, phần Alpha bị tiêm nhiễm vào đang kịch liệt kháng cự và bài xích, còn phần Omega thuộc về chính anh lại đang gào thét khao khát, xúi giục anh tiến lại gần, tiếp nhận, phục tùng.

Eugene Otis là thứ rượu ngon nhất.

Eugene Otis là liều thạch tín độc nhất.

"Còn một câu hỏi nữa, tôi vẫn luôn muốn hỏi cậu, nhưng chưa tìm được cơ hội." Giọng nói trầm ấm của Eugene lại vang lên, rõ mồn một trong không gian chật hẹp.

"Gì nữa?" Lạc Hải sắp hết kiên nhẫn rồi, cảm giác bực bội đang chạy loạn trong lồng ngực anh.

"Pheromone của tôi phải dung hợp với cậu đến mức độ nào, thì cậu mới cảm thấy đau?" Eugene thấp giọng hỏi.

Lạc Hải ngẩn người, không ngờ hắn lại hỏi chuyện này.

"Tôi không biết, chưa từng nghĩ đến." Lạc Hải nén sự bực bội trong lồng ngực xuống: "Câu hỏi này chẳng có ý nghĩa gì cả."

"Đương nhiên là có." Giọng nói trầm ấm của Eugene vang lên sau lưng anh: "Tôi cần phải biết tôi tiến lại gần cậu bao nhiêu thì cậu sẽ thấy đau."

Không cần quay đầu, Lạc Hải cũng biết Eugene đã xoay người lại.

Quần áo của anh mới thay được một nửa, khóa quần chưa kéo lên hết, cúc áo sơ mi vẫn chưa kịp cài.

Nhưng tay Lạc Hải khựng lại giữa không trung, vừa không thể chạy trốn, vừa không thể ngăn cản. Anh có thể cảm nhận được Eugene đang tiến lại gần từ phía sau, mùi rượu mạnh đã nồng đậm hơn ban nãy vài phần.

"Như thế này cậu có đau không?" Hắn nghe thấy giọng Eugene vang lên ở khoảng cách rất gần.

Miệng Lạc Hải khô khốc, cổ họng nghẹn lại, mọi lý trí đều bảo anh rằng, lúc này anh nên quay người lại, nghiêm khắc ngăn cản Eugene, sau đó nhanh chóng mặc quần áo vào, tránh xa môi trường nồng nặc pheromone này.

Nhưng trái lại, anh khàn giọng trả lời câu hỏi của Eugene: "... Không đau."

Eugene lại tiến thêm một bước, Lạc Hải có thể cảm nhận được hơi nóng từ phía sau đang tiến sát lại, lần này, giọng Eugene vang lên ngay sát bên tai anh: "Thế này thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!