Chương 37: Không cởi quần áo sao?

Đó là một người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ màu nâu, xách một chiếc túi bện, cô ta đội một chiếc mũ rộng vành, vội vã len lỏi qua dòng người, nhạt nhòa đến mức dường như giây tiếp theo có thể biến mất ở bất cứ đâu.

Nhưng Lạc Hải sẽ không nhận lầm, anh đã xem báo cáo của Colin rất nhiều lần, cho dù chỉ liếc qua bằng khóe mắt, anh cũng có thể khẳng định.

Người phụ nữ này chính là một trong hai Omega mà anh đang tìm kiếm, người có tên là Alan.

Lạc Hải bình tĩnh cất bông hồng vào túi xách, để nó nằm cạnh mấy con gấu bông kia, đồng thời nhân lúc cúi đầu, anh nhìn thấy hướng đi của người phụ nữ đó.

Phía đông nam của quảng trường, là khu vực bán quần áo.

"Cậu chơi đủ chưa?" Lạc Hải thản nhiên ngẩng đầu nhìn Eugene: "Đến đây hơn một tiếng đồng hồ rồi, không phải đi mua đồ ăn cho cậu thì cũng là đi gắp thú bông giúp cậu. Rốt cuộc khi nào cậu mới chịu đi mua quần áo với tôi?"

Eugene thế mà lại ngẩn người, khoanh tay trước ngực: "À đúng rồi, cậu đến đây là để mua quần áo mà ha."

"..."

Cái vẻ mặt coi việc quên béng đi là chuyện hiển nhiên của hắn khiến Lạc Hải thực sự rất muốn ấn thẳng con lạc đà Alpaca nhồi bông kia vào mặt hắn.

Lạc Hải quay người bỏ đi, ngay khi khoảng cách sắp vượt quá ba mét Eugene mới vội vã đuổi theo, nịnh nọt khoác lấy tay anh: "Ây da, đừng giận đừng giận mà, cậu muốn mua kiểu quần áo gì? Áo gió, áo măng tô, áo khoác thể thao hay đồ mặc ở nhà? Tôi biết khu này có mấy tiệm đồ nam đánh giá tốt lắm, hồi trước lúc tôi còn làm ở công ty mạng Manta, có ông quản lý thích đồ mặc nhà của một tiệm bên này lắm..."

"Vest." Lạc Hải lạnh nhạt nói, đồng thời rảo bước nhanh hơn, duy trì tốc độ sao cho Omega tên Alan kia vừa vặn nằm trong tầm mắt mình, lại không để Eugene nhận ra cô ta.

"Lại là vest à?" Eugene thở dài đầy cường điệu: "Trong tủ quần áo của cậu ngoài vest ra thì có được mấy bộ quần áo khác đâu chứ? Sao lại cứ phải mua vest?"

"Tôi đã nói rồi, công tố viên có quy định về trang phục. Những dịp tôi có thể mặc thứ khác ngoài vest không nhiều." Lạc Hải đáp ngắn gọn.

"Thì những lúc ra ngoài với tôi là được mà!" Eugene nói với vẻ hiển nhiên: "Ví dụ như hôm nay đi mua sắm, dạo phố các kiểu..."

"Để mười mấy ngày nữa đắp cái áo đó lên người cậu rồi chôn cùng cậu luôn nhé?" Lạc Hải nhìn hắn..... Câu này nói hơi quá đáng rồi đấy. Nụ cười của Eugene đông cứng trên mặt thành một nụ cười giả tạo.

"Được, vest thì vest. Nhưng cũng đừng mua loại đắt quá, ai biết được cậu có còn mạng để mặc đến lúc thay bộ khác hay không."

Khóe môi Lạc Hải cong lên, khẽ bật cười một tiếng, đôi mày thanh tú hơi chùng xuống, khiến cả khuôn mặt anh trở nên dịu dàng và dễ nhìn hơn hẳn.

Eugene thực sự không hiểu nổi khiếu hài hước của Lạc Hải.

Có lúc chỉ một câu đùa nho nhỏ cũng khiến mặt anh nhăn nhó lại như chú mèo cau có, nhưng nhiều khi anh lại rất thoải mái tiếp nhận mấy trò đùa địa ngục kiểu này.Khu quần áo rất rộng, bao trọn hai tầng trung tâm thương mại, may mà tầm nhìn cũng đủ thoáng đãng, không có quá nhiều không gian để ẩn nấp.

Ánh mắt Lạc Hải thờ ơ lướt qua những giá treo quần áo hai bên, sắm vai một người đi mua hàng đang chọn đồ, nhưng khóe mắt vẫn luôn hướng về phía Omega ở đằng xa.

Omega tên Alan kia đã dừng bước trước một tiệm quần áo nữ, nhưng cô ta không xem quần áo, cũng không trò chuyện với nhân viên phục vụ, mà đi thẳng vào trong tìm một chỗ ngồi xuống, trông giống đang đợi người hơn là đi mua sắm.

Một lát sau, một người đàn ông trẻ tuổi đi tới, Alan đứng dậy khỏi ghế, bắt đầu cười nói bắt chuyện với anh ta.

Thế nhưng khoảng cách quá xa, hoàn toàn không nghe thấy gì. Lạc Hải vừa không thể xác định giới tính của người kia, vừa không thể xác định danh tính của anh ta.

Người này là Beta hay Omega? Là nhân viên của trung tâm thương mại, hay là thành viên Hội Cánh Ánh Sáng đến tiếp ứng cho Alan?

Trừ phi mạo hiểm đến gần thêm một chút, nếu không sẽ chẳng thu thập được thông tin gì.

Tuy nhiên Lạc Hải vừa mới bước lên một bước, đã bị Eugene gọi giật lại từ phía sau.

"Cậu đi đâu thế?" Eugene ung dung nhìn anh: "Vest cậu muốn mua đều ở khu này, phía trước là khu đồ nữ rồi. Hay là cậu có sở thích gì mà tôi không biết?"

"..." Lạc Hải bình tĩnh quay người lại: "Vậy sao? Tôi không rành cấu trúc của trung tâm thương mại này lắm. Cậu nói cậu ít khi đến đây, thế mà lại rành khu nào bán quần áo gì hơn cả tôi đấy."

Eugene nhún vai, trong mắt vẫn mang ý cười: "Nhưng trước đây tôi có một vị sếp rất thích mua quần áo ở đây mà, ông ấy hay chụp ảnh quần áo gửi vào nhóm nhờ bọn tôi tư vấn lắm. Trí nhớ tôi tốt thế này, xem ảnh nhiều tự nhiên sẽ nhớ vị trí thôi."

Lạc Hải nhìn hắn, Eugene cũng không hề né tránh ánh mắt của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!