Chương 36: Tìm đâu ra người bạn trai tốt thế này

Ăn kem xong, Eugene lại kéo Lạc Hải đi dạo một vòng các quán ăn vặt và đồ ngọt quanh đó.

Kẹo trái cây cắn một miếng là ứa nước trong miệng, bánh bao nhân gạch cua thơm lừng ngấm mỡ, socola nhân rượu được đóng gói tinh xảo, những món ẩm thực phân tử* tốn không ít tiền nhưng mùi vị thì chẳng hiểu ra sao...

(*) Ẩm thực phân tử (): là phong cách nấu ăn hiện đại kết hợp khoa học, vật lý và hóa học để biến đổi cấu trúc, hương vị nguyên liệu ở cấp độ phân tử, tạo ra các món ăn độc lạ, mang tính nghệ thuật cao.

Đợi đến khi thức ăn cầm trên tay họ đủ để khiến toàn bộ trẻ con trên quảng trường phải giương mắt ghen tị nhìn theo, Eugene lại nhìn thấy một khu vui chơi điện tử cách đó không xa.

Ánh đèn nhấp nháy đủ màu sắc và hiệu ứng âm thanh trò chơi phóng đại đã thu hút rất nhiều trẻ nhỏ vây quanh, rõ ràng cũng bao gồm cả cái đứa trẻ to xác bên cạnh anh này.

Khi Eugene quay đầu lại, dùng ánh mắt mong đợi nhìn anh, Lạc Hải cảm thấy đầu mình lại bắt đầu đau.

"Đừng nói với tôi là cậu bằng ngần này tuổi rồi mà còn muốn --"

Lời Lạc Hải còn chưa dứt, Eugene đã kích động vươn tay ra, chỉ vào một chiếc máy gắp thú bông khổng lồ mang tính biểu tượng trước cửa khu vui chơi: "Lạc Hải, tôi muốn chơi cái kia!"

Giọng nói của hắn lanh lảnh nội lực, khiến Lạc Hải chỉ ước gì có thể lập tức bịt miệng hắn lại rồi chôn luôn xuống đất.

Nhưng không được, trên quảng trường người qua kẻ lại tấp nập mà đột nhiên xuất hiện một cái xác sẽ gây hoang mang dư luận mất.

"Cậu có trẻ con quá không thế?" Lạc Hải cạn lời nói.

"Có sao đâu mà, tôi cũng chẳng còn sống được mấy ngày nữa, cậu cứ chiều tôi một chút đi."

Eugene nhét cốc trà sữa uống dở vào tay Lạc Hải, hào hứng chạy về phía khu vui chơi.

"Này!" Trong lòng Lạc Hải chợt căng thẳng, vừa sợ Eugene sẽ nhân cơ hội giở trò gì đó, lại vừa sợ tên ngốc này thực sự quên mất cái vòng chân, anh vội vàng đuổi theo đi sát bên cạnh hắn.

Trước cửa khu vui chơi là một hàng máy gắp thú bông đủ màu sắc, một cậu bé đang nằm vạ trước một trong những chiếc máy đó vừa khóc vừa kêu gào, bố mẹ cậu bé đứng bên cạnh với khuôn mặt nhăn nhó khổ sở.

"Con muốn cái này cơ --!"

"Thôi nào ngoan, lát mẹ về mua cho con một cái y hệt được không?"

"Không chịu không chịu, con cứ muốn cái này cơ, muốn cái này cơ!"

Lạc Hải trơ mắt nhìn Eugene hớn hở chạy tới, phớt lờ luôn cả cậu bé đang gào khóc và cặp phụ huynh đang khó xử bên cạnh, không hề khách khí mà chiếm luôn cái máy gắp thú đó.

Cậu bé và bố mẹ đều ngẩn người, tiếp đó cậu bé khóc to hơn nữa, không phải kiểu khóc ăn vạ như ban nãy, mà đã thực sự tràn ngập buồn đau.

Còn kẻ đầu sỏ nẫng tay trên của người ta thì lại đàng hoàng chìa tay về phía Lạc Hải, nhìn anh đầy mong đợi: "Lạc Hải, xin đồng xu."

Giờ phút này, Lạc Hải chợt nhận ra mình chẳng khác cặp bố mẹ đang dắt con bên cạnh là mấy.

Con thú bông trong máy là một con lạc đà Alpaca nhồi bông khổng lồ, phần tai được treo bằng một sợi dây bên trong máy, sau khi bỏ xu vào phải chọn đúng thời điểm để lưỡi dao cắt đứt sợi dây, con gấu bông sẽ rơi ra ngoài.

Eugene hăng hái nhét liền mười mấy đồng xu vào máy, kết quả là lưỡi dao thậm chí còn chẳng chạm được vào rìa sợi dây lấy một lần.

Cậu bé kia đã bị bố mẹ dỗ dành kéo đi trong tiếng thút thít, Eugene vẫn đang trợn trừng mắt cố gắng chiến đấu với lưỡi dao và sợi dây bên trong.

Nhìn những đồng xu trong hộp nhỏ vơi đi thấy rõ, Lạc Hải không nhịn được mở miệng châm chọc: "Nếu cậu lấy việc ném tiền của người khác qua cửa sổ làm thú vui, thì thà đổi nghề làm cố vấn tài chính đi, ít nhất người ta còn nói được tiếng 'cảm ơn'."

"Này!" Eugene bất mãn ngẩng đầu lên khỏi máy gắp thú: "Cái trò này khó lắm đấy có biết không? Tôi chơi bao nhiêu lần rồi mà chưa cắt đứt được lần nào, không tin cậu thử xem!"

"Tôi không có hứng thú với đồ chơi trẻ con." Lạc Hải nói ngắn gọn.

"Ồ, vậy là đến cả đồ chơi trẻ con mà cậu cũng không dám thử thách à?" Eugene khoanh tay trước ngực, nhìn anh đầy khiêu khích: "Sợ không chơi lại tôi sao?"

Lạc Hải biết thừa cái tên khốn ấu trĩ này chỉ đang dùng kế khích tướng trẻ con, nhưng tính hiếu thắng đã cắm rễ trong lòng anh từ nhỏ đến lớn vẫn trỗi dậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!