Thời tiết hôm nay rất đẹp, sáng sớm vừa mở mắt ra, Lạc Hải đã cảm nhận được một tia nắng xuyên qua khe hở rèm cửa hắt vào phòng ngủ.
Anh nheo mắt, giơ cánh tay lên che đi ánh nắng ban mai hơi chói chang. Đúng lúc vừa giơ tay, khuỷu tay anh vô tình chạm phải một thứ không nên xuất hiện trên giường.
Một cục lông vàng chóe, to đùng đang nằm chình ình bên cạnh anh, một chân còn vắt vẻo gác ra ngoài, đầu gối đung đưa bên mép giường.
Nhận ra ánh nhìn của Lạc Hải, Eugene chớp chớp đôi mắt to vô tội quay đầu lại: "Chào buổi sáng."
"..." Lạc Hải bình tĩnh nhìn hắn: "Cửa sổ phòng cậu lại hở gió à?"
"Chứ còn sao nữa." Eugene ngả ngớn trở mình, nằm sấp trên đầu giường chống cằm: "Tối qua gió cứ lùa vù vù vào phòng, lạnh muốn chết."
"..." Lạc Hải thực sự không thèm chấp nhặt con chó Golden to xác ngu ngốc này, vươn tay giật mạnh cái chăn đang bị hắn đè dưới mông ra. Kẻ kia không kịp phòng bị bị giật ngã nhào, trọng tâm không vững ngã bịch xuống sàn nhà, lộ ra cặp đùi trắng bóc chỉ mặc mỗi cái quần cộc.
Eugene kêu lên một tiếng đau đớn, xoa xoa cái ót vừa bị đập xuống sàn, nhìn trần nhà trên đầu, chợt thấy cảnh này quen quen.
Chủ nhân căn phòng thong thả gấp gọn chăn màn, dọn dẹp giường chiếu sạch sẽ, sau đó mới từ tốn mặc quần áo.
Eugene nhìn chằm chằm Lạc Hải không chớp mắt. Đôi bàn tay của vị công tố viên lạnh lùng thon dài, các đốt ngón tay rõ ràng, chỗ hay cầm bút quanh năm hằn lên một vết chai mỏng, càng hiện ra rõ nét khi anh vén vạt áo sơ mi lên.
Vóc dáng Lạc Hải cân đối, làn da trắng nhợt nhạt, dưới lớp vải áo sơ mi, những đường nét cơ bắp thấp thoáng ẩn hiện. Đôi bàn tay đó cài từng chiếc cúc từ dưới lên trên, cuối cùng dừng lại ngay dưới yết hầu.
Sau đó anh hơi ngẩng đầu lên, để lộ toàn bộ chiếc cổ, cài nốt chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, lại dùng ngón tay vuốt vuốt cổ áo cho ngay ngắn.
Eugene không kìm được nuốt nước miếng một cái, cảm thấy mình rất cần phải đi vệ sinh ngay lập tức.
Đến khi Lạc Hải đã mặc xong toàn bộ quần áo, Eugene vẫn nhìn anh chằm chằm không dời. Lạc Hải tiện tay vơ cái gối ôm trên giường ném thẳng về phía Eugene, trúng ngay phần th*n d*** đang phấn chấn bừng bừng của hắn.
"Bình thường mà cậu cũng sung sức được bằng một nửa người anh em của cậu thì tốt biết mấy." Lạc Hải mỉa mai: "Có cần tôi để lại không gian riêng cho hai người một lát không?"
"Không cần, đợi lát nữa tôi đi vệ sinh lâu một chút là được rồi." Eugene không biết xấu hổ nhìn Lạc Hải: "Nhưng mà cậu đã chu đáo thế này rồi, tôi có thể mang theo một cái q**n l*t của cậu vào đó được không?"
Sắc mặt Lạc Hải chuyển từ xanh sang trắng, cuối cùng đóng sập cửa phòng ngủ cái rầm.
Eugene cười ha hả nằm vật ra sàn nhà. Trong giải đấu vô địch cãi cùn không biết lần thứ bao nhiêu, tuyển thủ Eugene lại một lần nữa giành chiến thắng. Cứ theo đà này, e là tuyển thủ Lạc Hải sẽ chẳng gỡ gạc được ván nào.
Khi Eugene giải quyết xong chuyện đi vệ sinh tốn rất nhiều thời gian kia bước ra, Lạc Hải đang ngồi trước bàn ăn ăn món mì ống hắn làm sẵn.
"Cậu làm cái này lúc nào thế?" Lạc Hải ngẩng đầu lên.
"Chắc tầm hơn sáu giờ sáng." Eugene nhún vai.
"Vậy ý cậu là, cậu dậy lúc sáu giờ sáng làm xong mì ống, rồi lại lẻn vào phòng tôi leo lên giường tôi nằm?" Lạc Hải kiên nhẫn hỏi.
"Đúng vậy." Eugene cười híp mắt nói: "Ai bảo dáng vẻ lúc ngủ của cậu quá đáng yêu, quá quyến rũ chứ."
"..." Lạc Hải lạnh lùng nhìn hắn: "Cậu có biết không? Nếu không phải cậu đã bị bắt rồi, tôi ít nhất có thể tìm ra mười mấy tội danh để khởi tố cậu. Xâm nhập gia cư bất hợp pháp, lừa dối công tố viên, có ý định làm chứng giả, còn cả tội quấy rối nhân viên công vụ nữa..."
"Nhưng cậu vẫn đang ăn mì ống tôi làm đấy thôi." Eugene chống cằm nhìn anh.
"Nhân viên công vụ không được lãng phí thức ăn." Lạc Hải không chớp mắt đáp: "Điều này cũng được viết trong sổ tay công tố viên."
Eugene cười gục ra bàn, cho đến khi Lạc Hải lôi cổ áo hắn ra khỏi đĩa mì ống, hắn mới biết đường bớt đi.
Trước khi xuất phát, Lạc Hải vẫn theo thường lệ chuyển vòng chân của Eugene từ chế độ giới hạn sang chế độ đi theo, trong một tiếng bíp nhỏ, đèn xanh trên vòng chân chuyển sang màu vàng.
"Không được mang theo vũ khí, không được giở trò gì, không được rời xa tôi quá ba mét, nếu không vòng chân sẽ phóng điện, chắc không cần tôi phải nói nhiều nữa đâu nhỉ." Lạc Hải thờ ơ nói.
Eugene nhìn anh, trong đôi mắt màu hổ phách mang theo hàm ý không rõ: "Yên tâm đi, chủ nhân. Tôi sẽ làm một chú cún con vô cùng ngoan ngoãn nghe lời."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!