Chương 33: Mất mặt

Nói thật, Lạc Hải rất muốn từ chối hắn, lái xe thẳng về nhà ngủ.

Anh cứ tưởng mình sẽ không còn phản ứng gì với cái điệu bộ như trẻ con đòi kẹo này của Eugene nữa, nhưng khi đối phương hờ hững nói ra mấy chữ "trước khi tôi chết", anh vẫn không tránh khỏi thấy hơi xao động.

Nếu mọi chuyện suôn sẻ, Eugene sẽ bị xử bắn sau mười lăm ngày nữa.

Nếu không suôn sẻ...

Lạc Hải vội vàng dập tắt suy nghĩ đó.

Nhưng dù sao đi nữa, lưu lại một bức ảnh có lẽ cũng không phải chuyện gì tồi tệ.

Anh đỗ xe vào lề đường, tắt máy xuống xe. Ngoại trừ mấy cô gái kia, quanh đó cũng có không ít người đang chụp ảnh, có học sinh, có dân văn phòng, còn có cả những cô dì lớn tuổi, tiếng cười nói bị gió cuốn đi, truyền đến tai bọn họ.

Anh và Eugene sóng vai bước đi, chân giẫm lên đám lá rụng phát ra những tiếng xào xạc khe khẽ, có lẽ đã vô tình lọt vào làm nền cho bức ảnh của ai đó.

"Chỗ này được không?" Eugene dựa lưng vào gốc cây phong lớn, khoanh tay trước ngực tạo dáng: "Vừa lấy được cả lá phong lẫn ráng chiều, lại tránh được hầu hết mấy cô dì lớn tuổi."

"Tùy cậu." Lạc Hải giơ điện thoại lên.

"Ây ây, cậu làm gì thế?" Eugene đứng đối diện ống kính gọi.

"Chụp ảnh cho cậu." Lạc Hải bỏ điện thoại xuống nhìn hắn.

"Làm ơn đi, đến cũng đến rồi, đương nhiên là phải chụp ảnh chung chứ!" Eugene chẳng hiểu nổi trong đầu Lạc Hải đang nghĩ gì.

Lạc Hải bặm môi dưới: "Tôi không muốn --"

Lời còn chưa dứt, Eugene đã tóm lấy cổ tay anh, không nói tiếng nào kéo anh đến bên cạnh mình.

Lạc Hải không kịp đề phòng loạng choạng một bước, chưa kịp phản ứng thì vai đã bị Eugene khoác lấy.

Không chỉ vậy, chiếc điện thoại dùng để chụp ảnh cũng bị Eugene nhanh tay đoạt mất, hắn vươn thẳng tay giơ lên cao phía trước: "Tay tôi dài hơn cậu, để tôi. Cười lên nào!"

Khóe miệng Lạc Hải giật giật, kết hợp với đôi lông mày đang nhíu chặt, biểu cảm anh bày ra lúc này quả thực có thể dọa cả trẻ con khóc.

"Lạc Hải." Eugene bỏ điện thoại xuống, bất mãn nhìn người bên cạnh.

"Tôi đã nói là tôi không muốn chụp rồi." Lạc Hải bực bội nói.

Số bức ảnh anh từng chụp trong đời này chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Một là bức ảnh tập thể chụp cùng tất cả những đứa trẻ khác trong trại trẻ mồ côi, bức ảnh đó có lẽ đã hóa thành tro bụi cùng với trại trẻ trong trận hỏa hoạn năm xưa rồi. Hai là ảnh thẻ và ảnh làm việc chụp sau khi vào Viện kiểm sát, mà tất cả những bức ảnh đó đều không cần anh phải cười.

Nhưng Eugene rất kiên nhẫn: "Thôi được rồi, không cười thì không cười, chúng ta đổi kiểu khác vậy."

Nói rồi, hắn xích lại gần Lạc Hải hơn, gần như dán hẳn nửa người lên người anh, bàn tay không cầm điện thoại vòng ra sau đầu Lạc Hải, giơ tay tạo hình chữ "V" thật lớn.

"Cậu cũng giơ tay chữ V đằng sau tôi đi." Eugene điều chỉnh vị trí camera: "Nhanh lên."

Lạc Hải trừng mắt nhìn hình ảnh trong màn hình điện thoại, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ cự tuyệt: "Không!"

"Ây da, hợp tác chút đi mà." Eugene thúc giục: "Cậu không chịu cười, cũng không chịu tạo dáng, thế thì bảo tôi chụp bức ảnh này kiểu gì."

Lạc Hải vẫn kháng cự, định tiếp tục giằng co. Nhưng cuộc cãi vã vừa nãy của họ đã thu hút ánh nhìn của không ít người xung quanh, chưa kể họ đang chiếm dụng một trong những vị trí chụp ảnh đẹp nhất, ngày càng có nhiều người đứng đợi họ chụp xong.

Lạc Hải giãy giụa thêm ba giây cuối cùng, rốt cuộc vẫn phải giơ tay lên, cam chịu tạo dáng chữ V phía sau đầu Eugene.

Eugene cười nhấn nút chụp, ngay khoảnh khắc Lạc Hải vừa thở phào nhẹ nhõm định bước ra chỗ khác, vai anh đột nhiên bị ôm chặt không kịp phòng bị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!