Lạc Hải còn chưa đọc xong tất cả tin nhắn, lại có một tin mới gửi đến.
-- Cậu tan làm chưa? Tôi làm bánh hoa quế, chè trôi nước hoa quế và ngó sen nhồi gạo nếp hương hoa quế cho cậu này, hay là cậu tắt giới hạn vòng chân đi, để tôi mang đến Viện kiểm sát cho cậu luôn nhé.
Thái dương Lạc Hải bất chợt giật lên một cái, anh nhanh chóng trả lời.
-- Đừng có mơ.
Chuyện nhà Eugene vừa bị tịch thu một đống thuốc nổ vừa mới gây rúng động cả Viện kiểm sát xong, thế mà hắn lại đòi chạy đến Viện kiểm sát đưa bánh hoa quế. Thật không biết nên nói hắn to gan hay là không có não nữa.
Tin nhắn trả lời từ bên kia đến rất nhanh.
-- Sao lại thế, tôi làm cả ngày trời khó khăn lắm mới xong đấy, chỉ muốn cậu vừa tan làm là được nếm thử ngay thôi mà.
-- Không được.
Lạc Hải trả lời như đinh đóng cột.
-- Nhưng tôi xách hộp cơm đi bộ đến tận ranh giới một trăm mét rồi, chẳng lẽ cậu bắt tôi xách mấy thứ này đi bộ về lại sao? Thế thì tàn nhẫn quá...
Sau tin nhắn này còn đính kèm thêm một cái icon gấu con rưng rưng nước mắt đầy tủi thân.
Lạc Hải chỉ cảm thấy đầu lại bắt đầu đau như kim châm.
Anh tắt màn hình tin nhắn, gọi thẳng cho Eugene.
"Cậu đang ở đâu?"
"Ngã tư giao giữa phố ăn vặt và sông Nantes." Giọng Eugene nhẹ nhàng và thoải mái: "Cuối cùng cậu cũng tan làm rồi à? Hôm nay bận lắm sao?"
"Nhờ phúc của cậu đấy, đến thời gian uống ngụm nước cũng không có." Lạc Hải lạnh nhạt nói: "Ở yên đó đừng động đậy, tôi đến đón cậu."
"Cảm ơn vợ yêu, vợ yêu tốt quá." Eugene dùng giọng điệu cảm thán đầy cường điệu: "Bận rộn cả ngày trời mà còn cất công đến đón tôi, tôi đúng là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian này rồi --"
Lạc Hải cúp máy cái rụp, không cho hắn có cơ hội nói thêm lời buồn nôn nào nữa.
Nhưng Eugene quả thực vẫn luôn xách chỗ đồ ăn đó, ngoan ngoãn đứng đợi ở ranh giới phạm vi vòng chân quy định.
Hắn mặc một chiếc áo khoác mỏng màu trắng, cổ áo mở rộng phóng khoáng, để lộ yết hầu góc cạnh và một đoạn xương quai xanh, chiếc quần bò ôm trọn đôi chân thon dài. Ánh chiều tà chiếu từ xa lên người hắn, khiến b* m*ng cong vểnh tròn trịa như phát sáng.
Người không biết có khi lại tưởng tay trai bao nào ra đây đứng đường.
Lạc Hải đỗ xe sát lề đường. Eugene hớn hở xách hộp cơm ngồi vào ghế phụ, lấy từng món đồ ăn trong túi ra, đặt lên đùi Lạc Hải.
"Bánh nếp, chè trôi nước, ngó sen nhồi gạo nếp, tất cả vẫn còn nóng hổi đấy." Eugene lại lấy bộ đồ ăn từ trong túi ra, nhét vào tay Lạc Hải.
Lạc Hải cau mày, anh buộc phải đẩy ghế lùi ra sau một chút, để tránh nước dùng của đồ ăn bắn lên vô lăng: "Cậu không thể ngoan ngoãn ở trong căn hộ đợi tôi về được à? Cứ phải xách mấy thứ này chạy lung tung ra ngoài, rồi làm cả xe tôi sực nùi thức ăn mới chịu được sao?"
"Thế thì có sao đâu, tôi có mang sầu riêng lên đâu." Eugene nhún vai: "Hơn nữa, cậu gỡ bỏ giới hạn vòng chân đi là xong chuyện rồi, tôi đến văn phòng tìm cậu luôn, cậu cũng chẳng cần phải mất công lái xe ra đây đón tôi..."
"Rồi để cậu bị cả Viện kiểm sát truy sát, còn địa vị mà tôi khó khăn lắm mới nâng lên được một chút trong mắt đồng nghiệp lại tụt dốc không phanh à?" Lạc Hải mỉa mai: "Cậu bị tăng động hay gì, tôi đi từ Viện kiểm sát về căn hộ chưa đến mười phút, cậu không đợi nổi một chút thời gian ấy sao?"
Eugene chống cằm thở dài: "Thời gian của tôi không còn nhiều nữa đâu, Lạc Hải. Trước khi chết muốn cố gắng được ở bên cậu nhiều hơn một chút thì có gì kỳ lạ sao?"
Động tác mở hộp cơm của Lạc Hải khựng lại một lúc, sau đó anh mới lạnh lùng lên tiếng: "Đừng giở cái trò này với tôi, tôi sẽ không thương hại cậu đâu. Cậu có kết cục như ngày hôm nay hoàn toàn là do tự làm tự chịu."
Eugene cười cười, vẻ mặt vẫn thoải mái vui vẻ: "Tôi biết mà... Cho nên tôi mới phải đặc biệt trân trọng chứ. Mau mở ra nếm thử đi, cho tôi biết món nào ngon nhất."
Lạc Hải mở hộp cơm, gắp một miếng bánh hoa quế bỏ vào miệng, tiếp đó là chè trôi nước và ngó sen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!