Chương 30: Hợp tấu

Khi từng thùng đồ đạc của Eugene lần lượt được chuyển ra khỏi căn nhà, mặt trời cũng dần khuất núi.

Fanny và các cảnh sát khác hoàn tất việc ghi chép món đồ cuối cùng, khóa cổng từ bên ngoài và dán niêm phong lên. Cả căn nhà lại trở nên vắng lặng, hoa quế vẫn rung rinh trên đầu cành, nhưng chẳng còn ai thu hái nữa.

Còng tay của Eugene được mở ra, vẫn là do Lạc Hải đưa đi như cũ.

Màn đêm buông xuống, những đám mây đen dày đặc trải dài trên nền trời xanh thẫm, lững lờ trôi. Mặt trăng thi thoảng lại ló dạng một nửa rồi biến mất, in một vòng sáng dịu nhẹ lên những tầng mây.

Suốt dọc đường chẳng ai nói lời nào, Eugene chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, miệng ngân nga vài giai điệu không rõ ràng. Lạc Hải liếc nhìn hắn và cây đàn violin trong lòng hắn, ánh đèn đường rải lên vai và ngọn tóc Eugene, càng làm tôn lên vóc dáng anh tuấn mê người của hắn.

Anh vẫn thường mơ thấy Eugene thuở ấu thơ.

Thấp bé, mập mạp, khuôn mặt tròn trịa phúng phính, để kiểu đầu nấm bị mọi người cười nhạo, lúc nào cũng cười ngây ngô không ngớt, giống như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau anh hỏi đông hỏi tây.

Lạc Hải, đây là cái gì?

Lạc Hải, kia là cái gì?

Lạc Hải, Tiểu Thiết lại đặt biệt danh cho tớ rồi.

Lạc Hải, tớ muốn ăn quả hồng kia quá.

Ai có thể ngờ rằng cậu bé mập mạp, lúc nào cũng tủi thân mếu máo ngày xưa, một ngày kia lại trổ mã thành chàng thanh niên tuấn tú nhường này, ngay cả dáng vẻ lười biếng chống cằm nhìn ra cửa sổ của hắn cũng khiến ánh trăng phải lu mờ.

"Cậu biết không, tôi vẫn luôn cảm thấy mang hoa quế về làm thành bánh hoa quế thực ra là một sự lãng phí."

Sau khi Lạc Hải dừng xe trước căn hộ, cái miệng của Eugene bắt đầu không chịu ngồi yên, vừa đi thụt lùi trước mặt anh, vừa lải nhải không ngừng.

"Bánh hoa quế chỉ bỏ có vài hạt hoa quế, ăn vào mồm toàn mùi đường với gạo nếp. Thích ăn đường với gạo nếp thế thì sao không đi ăn bánh nếp luôn cho rồi? Theo tôi ấy, hoa quế thì phải mang pha trà hoa quế hoặc ủ rượu hoa quế mới chuẩn..."

"Không phải ai cũng chịu được mùi thơm nồng của hoa quế đâu." Lạc Hải lấy chìa khóa mở cửa căn hộ: "Với một số người, chỉ cần một chút hương hoa thoang thoảng là đủ rồi."

"Thảo nào bây giờ nhiều người thích ăn mấy thứ rác rưởi làm từ phụ gia thực phẩm đến thế. 'Chỉ cần một chút hương thơm là đủ', hương liệu hóa học thừa sức làm được." Eugene vẫn thao thao bất tuyệt: "Mấy người các cậu đúng là chẳng hiểu gì về chân lý ẩm thực cả."

Lạc Hải thở dài, thực sự không hiểu sao mình vẫn còn đứng đây phối hợp với hắn tán gẫu về chủ đề này.

"Nhưng mà không sao, cậu không cần lo."

Eugene bỗng rút tay ra khỏi túi áo, móc ra một nắm hoa quế lớn đổ lên bàn ăn. Rồi lại thò tay vào túi áo bên kia, móc ra thêm một nắm nữa. Sau đó là túi quần, túi áo trong...

Cuối cùng trên bàn ăn xuất hiện một ngọn núi hoa quế nhỏ.

"Tôi lén mang về được kha khá hoa quế đấy, dù cậu muốn ăn món gì, chỗ này cũng đủ làm mấy bữa."

Lạc Hải trợn mắt há mồm nhìn hắn moi hoa quế từ khắp các túi trên người ra, cuối cùng không nhịn được, cười thành tiếng.

"Cậu muốn mang ít hoa quế về thì nói một tiếng là được mà? Xin cảnh sát cái túi giấy là xong."

"Thế thì còn gì là bất ngờ cho cậu nữa?" Eugene nhướng mày, cầm cây đàn violin đắt tiền kia lên.

Lớp bụi trên đàn đã biến mất, không biết Eugene lau từ lúc nào, giờ đây cây đàn không một hạt bụi, dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng bóng bẩy đẹp mắt.

"Bây giờ có hoa quế, có violin. Tuy không có phong cảnh sân vườn, nhưng tôi thấy đèn trần căn hộ nhà cậu cũng có không khí ra phết đấy." Eugene đặt đàn lên vai, hơi hất cằm, trong đôi mắt màu hổ phách lấp lánh ý cười tinh quái: "Ngài Lạc Hải thân mến, có muốn nghe tôi diễn tấu một khúc không?"

Lạc Hải không từ chối, cũng không thể từ chối.

Eugene chậm rãi kéo vĩ cầm, giai điệu tựa như dòng suối trong vắt tuôn chảy từ đầu ngón tay hắn.

Yên tĩnh, chậm rãi, mang theo một nỗi buồn man mác nhẹ tênh, như những vì sao trong đêm, như ngọn lửa trại dưới ánh trăng. Gió khẽ lay động ngọn cây, lá cây hòa vào bóng tối, đốm sáng của đom đóm lặng lẽ tỏa sáng trên mặt hồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!