Nếu để Eugene tự mình nói, hắn cảm thấy trong phòng thẩm vấn còn khó chịu hơn căn phòng biệt giam tối tăm dưới lòng đất kia gấp bội lần.
Nhất là khi hai tay bị còng ngược ra sau, chỉ có thể ngồi bất động trên ghế, lại còn bị ép buộc giữ nguyên tư thế này chờ đợi suốt hơn hai tiếng đồng hồ.
Người duy nhất ở cùng phòng với hắn chỉ có một cậu cai ngục trẻ tuổi, hai chân đứng nghiêm, mắt nhìn thẳng vào tường, vừa nhìn đã biết là lính mới.
Eugene lê cái ghế nhích về phía cậu ta hai tấc: "Này, cậu đẹp trai, còn phải đợi bao lâu nữa vậy?"
Cai ngục liếc nhìn hắn đầy cảnh giác: "Tôi không được phép nói chuyện với anh."
Eugene cười, đá chân vào chân bàn: "Đừng căng thẳng thế chứ, ở đây có mỗi hai chúng ta, tôi còn bị trói gô như cái bánh chưng thế này. Cậu sợ tôi cắn cậu một cái chắc?"
Cai ngục theo phản xạ sờ tay vào dùi cui bên hông: "Đừng động đậy!"
Hai tay Eugene đều bị trói vào lưng ghế, thế nên hắn ngang nhiên dang rộng hai chân giơ lên không trung một cái, coi như là đầu hàng: "Được được được, tôi không động đậy."
Căn phòng thẩm vấn chật hẹp yên ắng được chừng mười mấy giây, Eugene lại mở miệng.
"Nhưng mà chúng ta đợi ở đây hơn hai tiếng đồng hồ rồi, cái ghế này ngồi đau đến mức bệnh trĩ của tôi sắp tái phát luôn rồi." Eugene chán chường ngả đầu ra sau, liếc nhìn cai ngục qua khóe mắt: "Cậu không thấy chán à? Họ trả cậu bao nhiêu tiền một giờ thế?"
Cai ngục không thèm để ý đến hắn.
"Cậu có Omega chưa?" Hắn tiếp tục hỏi: "Cậu có biết ở một số nơi, Omega đi ngủ cùng người ta một giờ còn kiếm được nhiều hơn lương cả tháng của cậu không?"
Cai ngục không nhịn nổi nữa, quay sang nhìn hắn: "Anh có thể ngậm miệng lại được không?"
"Tôi có thể, nhưng ít nhất cậu cũng nên nói cho tôi biết rốt cuộc chúng ta đang đợi ai chứ?" Eugene nói: "Năng suất làm việc của cơ quan mấy người quá có vấn đề, nếu mười giờ người ta mới đến được thì mười giờ hẵng trói tôi lôi đến đây có phải hơn không? Việc gì cứ phải ngồi đợi hai tiếng đồng hồ..."
"Câm mồm!" Cai ngục cắt ngang lời hắn: "Ngài công tố viên rất bận rộn, có thể bớt chút thời gian đích thân đến thẩm vấn anh là vinh hạnh lắm rồi!"
"Thế có phải tôi còn phải đội ơn đội nghĩa ngàn lần, tốt nhất là dập đầu sát đất lạy ngài ấy một cái, cảm tạ ngài ấy giữa trăm công nghìn việc đã giúp tôi tiêu tốn hai tiếng đồng hồ quý báu trong cuộc đời của một tử tù không?" Eugene liếc mắt: "Nếu quý ngài công tố viên ấy lỡ ăn bậy đau bụng bị tiêu chảy đột xuất, mấy người có thể nói với tôi một tiếng mà, tôi cũng đâu phải người không biết lý lẽ..."
Lời Eugene còn chưa dứt, cửa phòng thẩm vấn đã bị đẩy ra. Hắn ngẩng đầu lên, chạm ngay phải đôi mắt trong veo tựa thủy tinh của Lạc Hải.
Không khí đông cứng trong tích tắc, như thể thời gian bỗng dưng ngừng lại, rồi lại rất nhanh trở về guồng quay cũ.
"Cậu ra ngoài đi." Lạc Hải nói.
Lúc này cậu cai ngục trẻ tuổi mới phản ứng lại, cúi chào Lạc Hải rồi vọt lẹ ra khỏi phòng thẩm vấn như được giải thoát.
Giờ đây, trong căn phòng chật hẹp chỉ còn lại Eugene và Lạc Hải.
Lạc Hải đã thay một bộ đồ khác. So với lần gặp trước, trong ánh mắt anh có thêm vẻ mệt mỏi khó nhận ra, nhưng vẫn nghiêm túc cẩn trọng, thanh lịch và đúng mực, mang theo khí chất uy nghiêm không thể nghi ngờ.
Anh kéo chiếc ghế đối diện Eugene rồi ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Sau vài giây im lặng, Eugene là người lên tiếng trước.
"Ăn ít dưa hấu thôi." Hắn nghiêm túc nói.
"Cái gì?" Lạc Hải nhíu mày.
"Tôi biết bây giờ là mùa hè, trời nóng mà dưa hấu lại ngon, nhưng dù thế nào cũng đừng ăn lúc bụng đói, nhất là vào buổi sáng." Eugene chân thành khuyên nhủ: "Nếu không thì tiêu chảy cả ngày trời không ai cứu nổi cậu đâu."
"..." Lạc Hải nhìn hắn với vẻ mặt vô cảm: "Tôi không bị tiêu chảy."
Eugene ban đầu phì cười, sau đó phá lên cười rung chuyển cả phòng, cười đến mức suýt gục xuống bàn: "Mẹ nó, không ngờ tôi lại khiến cậu thốt ra hai chữ 'tiêu chảy', giá mà ghi âm lại được thì tốt quá, ha ha ha ha ha..."
"Hài hước lắm." Lạc Hải nói: "Nếu thích chất thải của con người đến thế, tôi có thể bảo ngục trưởng đuổi việc nhân viên vệ sinh nhà tù, để cậu dùng miệng l**m sạch bồn cầu của từng buồng giam."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!