Chương 28: Hoa quế

Lạc Hải chia hồ sơ và tài liệu trên bàn làm việc thành mấy chồng, xếp ngay ngắn theo thứ tự, dùng kẹp phân loại cẩn thận, sau đó cầm lên đi ra khỏi văn phòng.

Eugene nhìn anh sải bước đi qua hành lang, mặt không đổi sắc lần lượt mở cửa từng văn phòng trên tầng này, rồi ném tài liệu vào trong.

"Dana, tài liệu và bằng chứng vụ án giết người khu Tây. Nếu tôi nhớ không nhầm thì đây vốn là lĩnh vực do cô phụ trách."

"Frock, manh mối và thông tin về băng đảng xã hội đen khu Bắc. Tôi nhớ hồi đó anh rất hứng thú với vụ này, giờ anh có thể đi đào sâu được rồi đấy."

"Barney, báo cáo thẩm tra vụ buôn lậu m* t**. Ngày kia mở phiên tòa, tốt nhất là anh nên bắt đầu chuẩn bị hồ sơ khởi tố sớm đi."

Eugene nhìn thấy vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm của từng người bị ném tài liệu cho, nhưng trước khi họ kịp nghĩ ra lý do gì để phản bác, Lạc Hải đã lưu loát quay người, đi thẳng xuống lầu.

Đi xuống được mấy bậc thang, anh lại quay đầu, cau mày nhìn Eugene: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đi thôi."

Eugene từ từ nhướng mày: "Không đeo khẩu trang cũng không đội mũ, cứ thế nghênh ngang đi theo cậu ra khỏi tòa nhà Viện kiểm sát sao?"

"Có sao đâu?" Lạc Hải thản nhiên nói, âm lượng không lớn không nhỏ, nhưng đủ để bọn Frock nghe thấy: "Dù sao bây giờ cả cái Viện kiểm sát này đều biết cậu là nam sủng của tôi rồi."

Eugene thoạt tiên hơi ngẩn ra một chút, sau đó nụ cười trên mặt càng lúc càng sâu, đến khi đi xuống lầu sóng vai cùng Lạc Hải, hắn đã cười đến mức không đứng thẳng người nổi.

"Thế mà tôi còn tưởng cậu sẽ phải chịu ấm ức ở chỗ làm đấy, ha ha ha ha... Tôi đúng là ngây thơ quá."

Lạc Hải liếc nhìn hắn một cái: "Rất vui khi thấy cậu biết tự lượng sức mình như thế."

"Mấy công việc đó, nói là cậu làm giúp bọn họ, chi bằng nói là do ý muốn của Doyle đi? Ném hết mấy việc bẩn thỉu, lặt vặt, mệt nhọc cho cậu làm, để cậu nhận một đầu lương mà làm hai đầu việc." Eugene khoanh tay trước ngực: "Cậu cứ thế buông gánh không làm nữa, không sợ Doyle đuổi việc cậu à?"

"Nếu ông ta đuổi việc tôi, đồng nghĩa với việc cùng lúc mất đi ba công tố viên và một cố vấn tinh anh về tội phạm Omega." Lạc Hải nói bâng quơ: "Tích lũy bao nhiêu năm nay, không phải tôi không có chút vốn liếng nào để chống lại ông ta đâu."

Eugene thích thú nhìn anh: "Cho nên, ngoài tội phạm Omega ra, Doyle còn bắt cậu xử lý cả việc vặt của các vụ án khác. Vậy các vụ án tội phạm Omega, ngoài cậu ra còn có công tố viên nào khác nhúng tay vào không?"

Lạc Hải ngước mắt lên, ánh mắt quét qua Eugene từ đầu đến chân: "Cậu nghĩ chuyện này tôi sẽ nói cho cậu biết sao? Tên trùm tội phạm Omega lớn nhất?"

Eugene cười rộ lên, ánh mắt lộ vẻ giảo hoạt nửa đùa nửa thật: "Ái chà, bị lộ rồi."

Lạc Hải chẳng buồn để ý đến hắn, đi thẳng về phía xe của mình, mở cửa ngồi vào ghế lái.

Nhưng Eugene cứ như một con chó Golden không chịu ngồi yên, xe nổ máy rồi mà mồm vẫn không chịu ngừng.

"Nói chứ cậu thật sự không cần cái áo khoác kia nữa à? Thật ra cũng có dính mấy cái lông chim đâu..."

Lạc Hải nhìn hắn bằng vẻ mặt "Cậu đang đùa tôi đấy à": "Tôi không tống nó vào lò thiêu đốt thành tro bụi đã là kiềm chế lắm rồi."

Eugene cười không ngớt: "Làm ơn đi, chuyện cậu bị chim đuổi là từ hai mươi năm trước rồi, sao đến giờ vẫn sợ thế hả?"

"Đó là một con chim rất to!" Lạc Hải nhấn mạnh: "Sải cánh của nó còn to hơn cả người tôi, hơn nữa nó suýt chút nữa mổ mù mắt tôi đấy!"

"Ai bảo cậu đi đá tổ chim nhà người ta làm gì?" Eugene vui vẻ nói: "Nó mổ cậu cũng đâu phải vô cớ."

"Ai thèm đá tổ chim nhà nó?" Lạc Hải phản bác: "Lúc đó tôi trèo tường là để hái hoa quế trong sân nhà đối diện, là nó cứ nhất quyết xây tổ ngay chỗ tôi đặt chân đấy chứ."

Eugene bị thái độ đến chết cũng không nhận của Lạc Hải chọc cười.

"Đúng, đúng, hái hoa quế. Hồi nhỏ cậu thích trộm hoa quế ở sân nhà hàng xóm thật đấy, không chỉ bị chim đuổi, còn bị chó và cái chổi của chủ nhà đuổi nữa cơ, hồi xưa cậu còn hay bắt tôi canh chừng cho cậu. Tiếc là sau này nhà đó chuyển đi, mang cả cây theo, chúng ta chẳng bao giờ được ăn hoa quế nữa."

Lạc Hải không nói gì nữa, chỉ im lặng nhìn chằm chằm con đường phía trước.

Căn biệt thự cạnh trại trẻ mồ côi khi đó thuộc về một Alpha giàu có ở Nantes.

Cây hoa quế không phổ biến ở cảng Forbar, là do người giàu đó vận chuyển cả cây lẫn đất từ Nantes về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!