Chương 27: Tan làm

Lưng Lạc Hải dán chặt vào tường, như thể đang cố gắng dùng thuật xuyên tường để chạy trốn: "Đóng cửa lại rồi vào đây! Sau đó mau giúp tôi đuổi con chim ngu ngốc này ra ngoài đi!"

Eugene cười đến chảy cả nước mắt, hắn vừa đóng cửa lại, vừa cố gắng chừa chút chỗ cho cái lưỡi hoạt động giữa những tràng cười: "Thế nên cậu gọi tôi hớt hải chạy đến đây chỉ vì chuyện này thôi á? Không phải chứ, bao nhiêu năm trôi qua rồi... Cậu vẫn sợ chim như thế à?"

Mặt Lạc Hải xanh mét, mu bàn tay bám trên tường nổi đầy gân xanh, rít qua kẽ răng từng chữ một: "Biết rồi thì bớt nói nhảm đi, nhanh lên!"

Eugene vừa cười vừa đi đến giữa văn phòng, thích thú quan sát con bồ câu kia.

Lông của con bồ câu rất bóng mượt, phản chiếu ánh sáng tuyệt đẹp dưới ánh mặt trời, trông giống như bồ câu đưa thư nhà ai nuôi, chẳng sợ người chút nào.

Eugene thong thả nằm bò ra bàn làm việc của Lạc Hải, đưa tay trêu chọc con chim: "Chú chim nhỏ xinh đẹp thế này, sao cậu lại sợ chứ? Cậu xem nó ngoan chưa kìa, chẳng đáng sợ chút nào --"

"Đuổi, nó, ra, ngoài!" Lạc Hải cao giọng, gằn từng chữ một.

Eugene lại một lần nữa lộ vẻ vui như mở cờ trong bụng. Đâu phải lúc nào cũng có cơ hội nhìn thấy dáng vẻ thảm hại này của công tố viên Lạc Hải, nếu hắn không tận dụng triệt để thì phí phạm quá.

"Cậu có trợ lý mà? Sao không gọi cậu ta vào đuổi giúp?"

"Cậu ấy đi nghỉ phép rồi." Lạc Hải hít sâu một hơi.

"Thế còn đồng nghiệp của cậu thì sao?" Eugene hả hê v**t v* lông trên người con bồ câu: "Chẳng phải ở ngay cách văn phòng cậu mấy bước chân thôi à? Sao cậu không gọi bọn họ vào giúp?"

Con bồ câu dường như rất hài lòng với sự v**t v* của Eugene, thỏa mãn duỗi cánh ra, sau đó đậu lên lòng bàn tay hắn.

Da đầu Lạc Hải tê rần: "Tôi --"

"Sao thế, không muốn để đồng nghiệp biết công tố viên mặt lạnh uy nghiêm lại đi sợ một con bồ câu nhỏ bé vô hại à?" Eugene nở nụ cười tà ác, đột ngột xoay người, chìa tay về phía trước.

Con bồ câu đang đậu trong lòng bàn tay hắn lập tức vỗ cánh phành phạch.

Lạc Hải vô thức lùi lại phía sau, lông tóc toàn thân dựng đứng cả lên, anh không nhịn được nữa hét lên: "Eugene Otis!!"

Eugene cười phá lên, cười đến mức bụng sắp chuột rút mới dừng lại: "Được rồi được rồi, không trêu cậu nữa. Tôi thả nó ra ngay đây được chưa? Trời ơi, cái biểu cảm vừa rồi của cậu đúng là, quá quý giá, tôi thực sự nên lấy điện thoại ra chụp lại..."

Nói rồi, Eugene bê con bồ câu đi về phía cửa sổ. Lạc Hải thở phào nhẹ nhõm, cảm giác áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi.

"Này, nói thật đấy, một con bồ câu nhỏ xíu thì có gì đáng sợ chứ?" Eugene vừa cười vừa dùng tay kia mở cửa sổ: "Nó bé tí tẹo, cũng đâu có ăn thịt cậu, lại còn đáng yêu thế này."

Mặt Lạc Hải sầm xuống, không khách khí trừng mắt nhìn Eugene: "Cậu thừa biết tại sao tôi sợ chim mà."

"Đúng nhỉ --" Eugene cố ý kéo dài giọng: "Hình như là vì hồi bé có ai đó lén trèo tường trèo cây đá tổ chim nhà người ta, sau đó bị chim mẹ đuổi theo mổ cho chạy té khói..."

"Cậu --" Lạc Hải nghẹn họng trân trối, còn chưa kịp nghĩ ra câu gì để mỉa mai lại thì mắt đã trợn tròn: "Eugene! Bồ câu! Bồ câu!"

Eugene ngẩn người, ngay giây tiếp theo khi hắn dùng tay trái mở cửa sổ, con bồ câu kia đã bay lên từ tay phải hắn, nhưng không phải bay ra ngoài cửa sổ, mà bay thẳng về phía Lạc Hải.

Tiếp đó, hắn nghe thấy công tố viên Lạc Hải uy nghiêm nhất, lạnh lùng nhất, khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật nhất Viện kiểm sát phát ra một tiếng kêu thảm thiết vang động cả tòa nhà.

Tình hình tiếp theo quả thực hỗn loạn vô cùng.

Con bồ câu giật mình, bay loạn xạ trong văn phòng. Lạc Hải chật vật muốn né tránh cú va chạm của con bồ câu, kết quả lại đâm sầm vào Eugene đang định bắt nó.

Eugene vớ lấy cái áo khoác Lạc Hải vắt trên lưng ghế để xua con bồ câu, con bồ câu lại càng tránh xa hắn. Sau khi hất tung tất cả tài liệu và giấy tờ trên bàn làm việc, con bồ câu hoảng loạn đã chọn một vị trí có độ cao và địa thế hoàn hảo để đậu xuống

-- trên đỉnh đầu Lạc Hải.

Công tố viên mặt lạnh lần này thực sự đông cứng như tảng băng luôn rồi.

Eugene nắm hai góc áo khoác, dang rộng hai chân như gà mẹ, căng thẳng từ từ tiến lại gần: "Cậu đừng động đậy, đừng động đậy... Tốt, đúng rồi, rất tốt. Không được không được, cậu cao quá, cậu có thể ngồi xổm xuống một chút không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!