Gân xanh trên mu bàn tay Lạc Hải nổi lên, móng tay cắm sâu vào da thịt Eugene.
Mồ hôi lạnh toát, trượt từ sau gáy anh dọc theo sống lưng, từng thớ cơ bắp trên người anh đều căng cứng.
Chỉ có đôi mắt anh là ngoan ngoãn nhắm chặt, tóc mái rủ xuống trước trán che khuất biểu cảm, chỉ có thể nhìn thấy sự nhẫn nhịn cực độ qua khóe môi đang mím chặt khe khẽ.
Tất cả đều hiện rõ trong đáy mắt Eugene.
Từng cử động co duỗi của ngón tay anh, từng thớ cơ bắp căng cứng, từng giọt mồ hôi rơi xuống, từng cái run rẩy của hàng mi.
Như một thước phim quay chậm, từng cảnh tượng đều in sâu vào võng mạc hắn.
Eugene nghĩ, dù hắn có sống thêm một trăm năm nữa, thì một trăm năm sau, hắn cũng sẽ không quên dáng vẻ của Lạc Hải lúc này.
Họ rất may mắn, sau khi giờ giáo dục tư tưởng kết thúc, khu vực quanh giảng đường bậc thang rất lâu không có ai qua lại, cũng chẳng ai phát hiện ra phòng học lẽ ra phải trống lại bị khóa trái cửa, càng không ai để ý đến những âm thanh không mấy đàng hoàng thỉnh thoảng vọng ra từ bên trong.
Kết thúc mọi chuyện, Eugene không nói một lời giúp Lạc Hải lau sạch sẽ, rồi chỉnh lại quần áo cho anh.
Hai má Lạc Hải vẫn còn vương chút ửng hồng sinh lý, nhưng biểu cảm đã lạnh lùng trở lại.
"Tôi tự làm được." Anh khàn giọng nói, đưa tay cài nốt chiếc cúc áo sơ mi cuối cùng.
Eugene không nói gì, nắm lấy cổ tay phải của Lạc Hải lật ngửa lên. Vết thương trong lòng bàn tay anh vẫn chưa cầm máu, giữa những giọt máu đỏ sẫm, lớp da thịt bị xước lên trông vô cùng dữ tợn.
Lạc Hải nhíu mày: "Buông tay. Tôi từng bị thương nặng hơn thế này nhiều, chút này chẳng ảnh hưởng gì cả..."
Eugene mặc kệ lời Lạc Hải, lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, cẩn thận quấn hai vòng quanh lòng bàn tay Lạc Hải, băng bó vết thương lại, rồi thắt một cái nút nhỏ ở cuối.
Lạc Hải không nói nữa, cụp mắt nhìn động tác trên tay Eugene.
Bất kể lúc nào, Eugene cũng luôn là kẻ hay lảm nhảm, nói năng linh tinh. Nhưng lúc này hắn lại rất yên lặng, trong phòng học rộng lớn, không khí im lìm đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.
"Xong rồi." Cuối cùng Eugene nói: "Về thôi."
Khi bước ra khỏi phòng học, trời bên ngoài cửa sổ đã tối đen.
Mấy người cai ngục nhìn thấy Eugene dìu Lạc Hải bước ra khỏi phòng học thì lộ vẻ ngạc nhiên.
"Chúng tôi cứ tưởng ngài về từ lâu rồi chứ. Sao thế này, ngài... bị thương ạ?"
Lạc Hải cụp mắt nhìn lòng bàn tay mình: "Không sao, chút tai nạn nhỏ thôi. Các cậu cứ làm việc đi, tôi về ngay đây."
Mấy người cai ngục gật đầu, vừa định rời đi thì bị Eugene đứng bên cạnh gọi lại.
"Ngại quá, các anh có áo khoác sạch không? Cho mượn một cái được không?"
Cai ngục ngẩn người, theo bản năng nhìn về phía Lạc Hải, thấy anh không có biểu hiện gì phản đối mới cẩn trọng gật đầu, đi vào phòng trực lấy một chiếc áo khoác đồng phục mới tinh đưa cho hắn.
Eugene cảm ơn, rũ chiếc áo khoác ra, khoác lên vai Lạc Hải.
Chiếc áo khoác ngăn cách gió lạnh, che đi cổ áo xộc xệch và những vết đỏ trên cổ Lạc Hải, cũng tạo ra một không gian để anh có thể giấu đi bàn tay bị thương.
Ngón tay Lạc Hải khẽ động đậy, cuối cùng vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Ra khỏi nhà tù, Eugene bắt một chiếc taxi ở cổng. Vì hắn đang mặc bộ đồ tù nhân, nên mấy chiếc xe đều đạp ga chạy thẳng.
Khó khăn lắm mới có một chiếc chịu dừng lại, tài xế còn liên tục quay đầu nhìn hắn, cuối cùng nói một câu đầy thấm thía: "Này chàng trai, nhà tù là nơi nghiêm túc, lần sau chơi bời gì thì đừng có tùy tiện ăn mặc thế này, dễ gây hiểu lầm lắm, biết chưa?"
Eugene cười, thích thú nhìn bác tài xế: "Bác không sợ cháu là tội phạm thật à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!