Lạc Hải không trả lời.
Toàn bộ sức lực của anh đều dùng để kìm nén và run rẩy. Phản ứng cơ thể ập đến nhanh hơn anh tưởng tượng. Hai chân anh bắt đầu nhũn ra, khó mà chống đỡ được sức nặng thân người, nhiệt độ nóng quá mức lan tràn theo từng mạch máu và dây thần kinh, càn quét khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể.
Anh phải bám thật chặt vào khung cửa sổ mới có thể tránh cho mình tan chảy thành một vũng nước trước mặt Eugene.
Dù thuốc ức chế đã ngăn chặn mùi hương của Lạc Hải, nhưng ý nghĩa của tất cả những gì đang diễn ra trước mắt lại quá rõ ràng.
Trong ba giây ngắn ngủi, tư duy của Eugene nhanh chóng hoàn thành các bước suy nghĩ, cân nhắc và phán đoán, sau đó đưa ra giải pháp tối ưu duy nhất trong tình huống hiện tại.
Hắn ôm lấy eo Lạc Hải, kéo cả người anh vào lòng, nhanh chóng lách vào giảng đường bậc thang vừa rồi, đóng cánh cửa sau lưng lại, sau đó khóa trái.
Một loạt động tác trôi chảy liền mạch, hoàn toàn không cho Lạc Hải thời gian phản đối.
"Cậu --" Lạc Hải vừa thốt ra được một chữ, Eugene đã cúi đầu, chặn miệng anh lại.
Tình hình rất tệ, tệ đến mức không thể tệ hơn.
Anh rơi vào tình trạng ph*t t*nh giữa lúc tranh cãi với Eugene, lại còn ở trong nhà tù, ngay bên cạnh giảng đường anh vừa bước xuống bục giảng.
Giờ đây anh lại bị một tên tù nhân mặc áo tù, một kẻ mà vài giây trước anh còn muốn đấm cho một trận, khóa trái trong phòng học cưỡng hôn, không còn chút sức lực nào để phản kháng.
Giận dữ, sợ hãi, kh*** c*m và nhục nhã khiến từng thớ cơ bắp của anh run rẩy, mà nụ hôn này lại tuyệt vời đến phát điên, tuyệt vời đến mức anh hoàn toàn không thể chối từ.
Lạc Hải nhắm mắt lại, dần dần từ bỏ giãy giụa, mặc kệ Eugene dùng một nụ hôn để xoa dịu sự xao động trong anh.
Khi nụ hôn dài đằng đẵng kết thúc, hơi thở của hai người đan xen vào nhau, sự thù địch trong không khí cuối cùng cũng giảm bớt đôi chút, ít nhất đã đến mức có thể nói chuyện bình thường.
"Cậu bị từ lúc nào...?" Eugene th* d*c, nhìn khuôn mặt Lạc Hải gần trong gang tấc, hạ thấp giọng: "Đừng bảo là từ lúc đang diễn thuyết nhé --"
"Không phải! Cậu nghĩ cái gì thế hả?" Lạc Hải không thể nhịn được nữa quát lên.
"Vậy tại sao tự dưng lại thế này?" Eugene cúi đầu, cắn nhẹ lên vành tai Lạc Hải, nhận lại vài cái run rẩy khe khẽ: "Rõ ràng trước đó lâu như vậy vẫn không có chuyện gì mà..."
"Có lẽ là vì trong suốt khoảng thời gian dài đó, tôi chưa bao giờ tức giận như hôm nay." Lạc Hải rít lên qua kẽ răng: "Tôi không có kỳ ph*t t*nh theo quy luật, sự dao động của pheromone chịu ảnh hưởng rất lớn từ cảm xúc."
Đó cũng là lý do tại sao trong công việc và cuộc sống thường ngày, anh luôn cố gắng giữ bình tĩnh và trở nên xa cách nhất có thể.
Để hệ thống sinh lý vốn đã gần như vỡ nát không phải chịu thêm đả kích nào nữa, bao nhiêu năm nay anh đã quen với việc pha loãng cảm xúc, giữ thái độ thờ ơ với mọi thứ xung quanh.
Kết quả là chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Eugene đã hết lần này đến lần khác phá vỡ rào chắn của anh, hết lần này đến lần khác ngang nhiên phá hủy sự cân bằng mà anh đã cẩn thận duy trì suốt bao năm qua.
Nghe xong, Eugene lộ vẻ suy tư, nhìn Lạc Hải hồi lâu mới nói: "Ý cậu là, vừa nãy vì cãi nhau với tôi mà cậu hưng phấn sao?"
"Không phải!" Lạc Hải giận dữ cao giọng.
Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy những cực hình đã bị bãi bỏ trong quá khứ thực sự có ý nghĩa tồn tại.
Bởi vì trước khi gặp Eugene, anh chưa từng nghĩ trên đời lại có một tên tù nhân khốn nạn, vô sỉ, mặt dày đến mức này.
Lạc Hải hất tay Eugene ra định đi mở cánh cửa bị khóa, nhưng đối phương đã nhanh tay lẹ mắt kìm chặt cổ tay anh, ấn anh lên tường.
"Buông tay." Giọng Lạc Hải khàn đặc.
"Cậu thực sự định cứ thế này mà đi ra ngoài sao?" Eugene ghé sát tai Lạc Hải, giọng trầm thấp, hơi thở nóng hổi vờn qua những sợi tóc mai bên thái dương anh: "Dùng đôi chân đứng còn không vững của cậu, để tất cả mọi người nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng, cái trán đầy mồ hôi của cậu, rồi đoán già đoán non xem chuyện gì đã xảy ra bên dưới bộ vest phẳng phiu kia à?"
Cơ thể Lạc Hải không kìm được run lên bần bật, tiếng thở trở nên nặng nề.
Anh nhắm mắt lại, bàn tay buông thõng bên người siết chặt thành nắm đấm, khi mở mắt ra, ánh nhìn của anh lạnh lùng, giọng nói khàn khàn: "Bớt dùng mấy lời thoại học được trong phim đen để đối phó với tôi, giữ mấy cái ảo tưởng đó cho lại tay phải của cậu đi, đừng hòng tôi phối hợp diễn trò với cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!