Ánh mắt Lạc Hải quét một vòng quanh đám người bên dưới.
Ban đầu không có ai lên tiếng, dần dần, khi sự im lặng lan rộng, chẳng mấy chốc đã có người muốn thể hiện giơ tay lên.
Lạc Hải hất cằm về phía người đó.
"Là do... sự thiếu hụt nhân tính và sự suy đồi đạo đức..."
"Sai." Lạc Hải chuyển ánh mắt sang một người khác đang giơ tay: "Cậu."
"Ờ... là do chúng tôi không tôn trọng pháp luật, và coi thường các quy tắc..."
"Sai." Lạc Hải nói: "Còn ai nữa không?"
Số tù nhân muốn thể hiện không hề ít, dù một số người đã bỏ tay xuống, nhưng lại có những cánh tay khác giơ lên.
"Là vì chúng tôi không đủ lương thiện, nếu trước đây chúng tôi đối xử tốt với mọi người xung quanh hơn một chút..."
Tên tù nhân này chưa nói hết câu đã bị Lạc Hải cắt ngang: "Sai. Còn gì nữa không?"
Lần này đám tù nhân lần lượt bỏ tay xuống, cả phòng học chìm vào yên lặng.
Eugene không làm gì cả, không giơ tay, cũng không có ý định phát biểu, hắn chỉ nhướng một bên mày, tò mò quan sát xem mọi chuyện sẽ diễn biến thế nào.
Hắn nhìn thấy Lạc Hải nghiêng người về phía trước, ánh mắt sắc bén như dao quét qua đám người bên dưới, sau đó chậm rãi mở miệng: "Sở dĩ các cậu sa vào bước đường này, là bởi vì các cậu quá yếu."
Câu trả lời này rõ ràng nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, cả phòng học im phăng phắc.
"Những tội ác mà các cậu gây ra, những tham vọng mà các cậu mưu toan thực hiện, đứng trước chính phủ và quyền lực công, đều nhỏ bé yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn." Lạc Hải bình thản quét mắt nhìn xuống dưới, trong ánh mắt không vương chút tình cảm nào: "Đạo đức, trật tự công cộng, pháp trị... những khái niệm mơ hồ này, đứng trước sự chênh lệch sức mạnh tuyệt đối, hoàn toàn không đáng nhắc tới."
Vừa nói, Lạc Hải vừa chậm rãi bước xuống bục giảng, đế giày da cứng va chạm với nền đá cẩm thạch phát ra những tiếng vang đầy uy lực: "Sở dĩ các cậu phải ngồi ở đây nghe giáo dục tư tưởng suốt sáu tiếng đồng hồ, không phải vì những nội dung này có lý, cũng không phải vì các cậu nghe xong sẽ được cảm hóa, hối cải để làm lại cuộc đời. Mà là vì
-- tôi có quyền lực này."
Phòng học vẫn yên tĩnh như tờ, nhưng ánh mắt đám tù nhân nhìn Lạc Hải đã thay đổi, sợ hãi, giận dữ và căm thù đồng thời xuất hiện trên mặt những tên tội phạm này, còn nét mặt Lạc Hải vẫn bình thản, không hề chịu chút ảnh hưởng nào.
"Xã hội là một khu rừng rậm khổng lồ, ai đủ mạnh, kẻ đó có quyền đặt ra quy tắc. Sở dĩ các cậu ngồi ở đây, không phải vì các cậu không đủ thạo nghề, cũng không phải vì các cậu không đủ độc ác, mà là vì các cậu đã thách thức thứ sức mạnh mà các cậu vĩnh viễn không thể chiến thắng
-- trật tự và pháp luật của xã hội này. Vì các cậu đã thất bại trong trò chơi sinh tồn này, vì các cậu không thể làm thợ săn, nên mới bị coi là con mồi, đơn giản vậy thôi."
Lạc Hải đi đến giữa phòng học, đi qua từng hàng ghế, ánh mắt hờ hững lướt qua tất cả tù nhân đang ngồi đó.
"Vì các cậu ngu dốt yếu đuối, ngông cuồng tự đại, tự cho rằng mình có thể chống lại bàn tay sắt tuyệt đối, nên mới mất đi tất cả quyền lực, địa vị, tiền bạc và lòng tự trọng, mới dẫn đến việc tất cả những gì các cậu sở hữu hiện tại chỉ còn lại bốn bức tường và khoảng không dưới trần nhà này, cùng với từng cơ hội hít thở mà tôi ban cho các cậu."
Từng chữ Lạc Hải thốt ra đều vang vọng trong phòng học trống trải, cả phòng học chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối, áp lực mà vị công tố viên lạnh lùng này mang lại như có thực thể lan tỏa trong không khí.
Lúc này đây, không ai dám lên tiếng, không ai dám ngẩng đầu nhìn anh, không ai dám để lộ bất kỳ biểu cảm nào có thể chọc giận vị công tố viên này.
Dừng lại một lúc, Lạc Hải bước trở lại bục giảng, lần này, ánh mắt anh hướng về phía Eugene, giọng nói bình thản, gần như dịu dàng:
"Cho nên, ở đây, tôi đưa ra lời khuyên cá nhân của tôi: Hãy làm người thông minh, đừng làm kẻ ngu ngốc. Thế giới sẽ không vì sự bất hạnh của các cậu mà dừng lại, vì vậy đừng bao giờ nghĩ đến chuyện vì lợi ích của một nhóm người cực nhỏ mà đi thách thức sức mạnh không thể chiến thắng. Cho dù các cậu cảm thấy mình chính nghĩa đến đâu, đúng đắn đến đâu, xả thân vì người khác đến đâu, đứng trước hố sâu sức mạnh khổng lồ của pháp luật xã hội, cũng chỉ là thiêu thân lao đầu vào lửa, tự tìm đường chết mà thôi."
Eugene không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Lạc Hải, đối diện với ánh mắt sắc bén của anh.
Cơ thể Lạc Hải hơi đổ về phía trước, khuỷu tay chống lên mặt bàn, vài lọn tóc mái rủ xuống, vừa vặn che đi một nửa đôi mắt anh.
Anh hạ thấp giọng, dùng âm lượng gần như chỉ có Eugene mới nghe rõ: "Như vậy đến cuối cùng, thứ chào đón cậu sẽ không phải là chiếc cúp của người anh hùng, mà chỉ có thể là nấm mồ lạnh lẽo."
Nói xong câu này, Lạc Hải đứng thẳng người dậy, chậm rãi đi xuyên qua cả hội trường, rời đi bằng cửa sau. Cả phòng học im phăng phắc, chết lặng như bị đóng băng, cho đến khi cai ngục dùng dùi cui gõ gõ mặt bàn, tuyên bố buổi học kết thúc, đám tù nhân mới ồn ào đứng dậy, phát ra những tiếng động ồn ào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!