Chương 22: Kiểm tra toàn diện

Bệnh viện nào kiểm tra sức khỏe mà lại bắt người ta dậy từ 5 giờ rưỡi sáng, chưa đến 6 giờ đã phải xuất phát chứ?

Câu trả lời là, chẳng có bệnh viện nào cả.

Khi Lạc Hải lái xe đưa hắn đến cổng bệnh viện, đồng hồ mới chỉ hơn 6 giờ rưỡi một chút. Cổng bệnh viện vắng tanh, chỉ có vài chiếc xe bán đồ ăn sáng lác đác vài người mua, hoàn toàn chẳng thấy bóng dáng đoàn tù nhân đi khám sức khỏe đâu.

Lạc Hải ung dung nhìn đồng hồ: "8 giờ mới bắt đầu khám, còn một tiếng rưỡi nữa, đợi ở đây một lát đi."

"Một lát?" Eugene trưng ra vẻ mặt không thể tin nổi: "8 giờ khám mà sao cậu lôi tôi đến đây từ 6 giờ rưỡi làm gì?"

"Đến sớm một chút cũng đâu có hại gì, nhỡ đâu tắc đường thì sao." Lạc Hải nói nhẹ tênh: "Tôi làm việc nghiêm túc cẩn thận, lúc nào cũng phải lo trước tính sau."

Nói xong, Lạc Hải rút từ túi áo ngực ra một chiếc còng tay, một đầu còng vào cổ tay Eugene, đầu kia "tách" một tiếng khóa chặt vào thanh chắn hàng rào bên cạnh.

Sau đó Lạc Hải thảnh thơi dựa lưng vào cửa xe, bắt đầu xem điện thoại.

Gió lạnh buổi sớm đầu thu xuyên qua bộ đồ tù nhân mỏng manh trên người Eugene, khiến hắn rét run. Hắn chỉ đành khoanh tay đứng co ro cạnh hàng rào như một con chó bự bị chủ bỏ rơi.

Người đi đường buổi sáng tuy không nhiều, nhưng vẫn có bệnh nhân và người nhà ra vào bệnh viện. Ai đi qua cũng ném cho Eugene ánh mắt tò mò, có người còn lôi điện thoại ra chụp ảnh.

Thậm chí có mấy cô gái to gan còn trực tiếp đi tới bắt chuyện với hắn đầy hiếu kỳ.

"Các anh đang đóng phim à?"

"Anh là tù nhân thật hay giả thế?"

"Các anh đang chơi cosplay à?"

Đối mặt với những câu hỏi kiểu này, Eugene nặn ra một nụ cười giả tạo từ khóe miệng: "Không. Không có 'cos', chỉ có 'play' thôi."

Sau khi chịu đựng lễ rửa tội bằng ánh mắt suốt một tiếng rưỡi đồng hồ, chiếc xe khách chở tù nhân cuối cùng cũng đến bệnh viện.

Chưa bao giờ Eugene cảm thấy biết ơn nhà tù và đám bạn tù đến thế, cảm ơn mấy vị cai ngục nhân từ bước xuống từ xe khách, cuối cùng cũng khiến hắn trông giống một tên tội phạm nguy hiểm, chứ không phải một gã tâm thần lên cơn bị xích trước cổng bệnh viện.

Nhưng rõ ràng, Lạc Hải vẫn chưa tìm được đủ niềm vui trên người hắn.

Sau khi làm xong các bước kiểm tra sức khỏe thông thường, Eugene vừa định đi tiếp thì bị cai ngục chặn lại, thô bạo lôi hắn ra khỏi hàng, chỉ tay về một cánh cửa khác bên cạnh: "Công tố viên Lạc Hải dặn rồi, anh phải sang bên kia."

Eugene ngẩng đầu nhìn lên, tấm biển trên cánh cửa đó ghi: Khu kiểm tra bệnh truyền nhiễm nguy hiểm cao.

"Cái gì?" Eugene kinh hoàng nhìn tên cai ngục.

Kiểm tra bệnh truyền nhiễm nguy hiểm cao? Hắn suốt ngày ở bên cạnh Lạc Hải, lấy đâu ra bệnh truyền nhiễm nguy hiểm cao?

Lạc Hải đứng bên cạnh, vẫn mặc bộ vest phẳng phiu, thắt cà vạt tỉ mỉ không một nếp nhăn, trong đôi mắt sẫm màu lại ánh lên ý cười không thể che giấu: "Khó khăn lắm mới có cơ hội đi khám sức khỏe một lần, đương nhiên là phải kiểm tra càng kỹ càng tốt chứ. Mấy hạng mục này đều do chính phủ chi trả cả đấy, kiểm tra thêm mấy mục là cậu lời rồi, Otis."

Eugene chưa kịp nói gì đã bị cai ngục thô bạo đẩy vào căn phòng đó.

Kiểm tra bệnh truyền nhiễm nguy hiểm cao không hề hiền hòa thân thiện như kiểm tra thông thường, ai cũng biết những tù nhân bị đưa vào phòng này đã làm những gì trong tù. Vì thế ở đây chẳng ai khách khí với người được kiểm tra cả, đối với các bác sĩ ở đây, tù nhân bước vào chẳng khác gì con lợn có khả năng mắc dịch hạch.

Việc đầu tiên sau khi Eugene vào là bị bắt c** s*ch quần áo trên người, đến cả q**n l*t cũng không được giữ lại, sau đó bị đủ loại máy móc dày vò xoay như chong chóng chẳng khác gì gia súc. Cứ làm xong một hạng mục kiểm tra, hắn lại phải đứng dựa tường chịu một trận xịt rửa toàn thân bằng vòi rồng nước lạnh áp suất cao.

Còn Lạc Hải cứ thế đứng cách hắn vài bước chân, ánh mắt tràn đầy ý cười nhìn tất cả, đến đôi giày da cũng chẳng bị ướt tí nào.

Sau lần xịt rửa cuối cùng, Eugene hất mạnh mái tóc ướt sũng, nhưng nước lạnh vẫn không ngừng nhỏ tí tách từ những lọn tóc xuống, hắn nén cơn giận nhìn Lạc Hải: "Thật đấy à? Có cần thiết phải làm đến mức này không?"

Lạc Hải nheo mắt: "Tôi nói rồi, khó khăn lắm mới khám một lần, đương nhiên là càng kỹ càng tốt."

"Được thôi." Eugene nhổ ngụm nước vừa bị sặc vào miệng ra, nhìn anh đầy chế giễu: "Kết quả kiểm tra chứng minh tôi không có bất kỳ bệnh truyền nhiễm nào, không bệnh xã hội, không HIV, đến cả cảm cúm cũng không. Lần này thì cậu yên tâm dùng rồi chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!