Sáng hôm sau Lạc Hải tỉnh dậy, Eugene không có ở trong căn hộ.
Anh mở phần mềm giám sát lên xem, chấm xanh nhấp nháy dừng lại ở cửa hàng ăn sáng gần đó, không có dấu hiệu di chuyển.
Anh mặc quần áo, bước ra khỏi phòng ngủ, căn hộ vắng lặng, vị trí bàn ghế và đồ đạc y hệt như tối qua, trong bếp và trên bàn ăn cũng không có bất kỳ thức ăn nào được chuẩn bị sẵn, mọi thứ giống hệt như trước khi Eugene chuyển vào.
Không tin nhắn, không giấy nhắn, không có gì cả.
Lạc Hải đứng chôn chân tại chỗ hai giây, sau đó cầm áo khoác và cặp táp, đi giày rồi bước ra khỏi cửa.
Thời tiết hôm nay hơi u ám, mới sáng sớm mây đen đã giăng kín bầu trời, đen kịt đè nặng trên đỉnh đầu.
Mưa phùn rả rích rơi không ngớt, người đi đường ai nấy đều bung dù, che khuất tầm nhìn của nhau, chẳng ai nhìn rõ mặt ai.
Lạc Hải bước vào tòa nhà Viện kiểm sát như thường lệ, cất ô vào túi nilon ở cửa ra vào.
Frock và Dana vừa hay nói cười vui vẻ đi ngang qua, Lạc Hải cũng mở miệng chào hỏi bọn họ như mọi khi: "Chào buổi sáng."
Nụ cười trên mặt Frock đông cứng lại, còn Dana thì sa sầm mặt mày, kéo tay Frock đi thẳng về phía trước, coi Lạc Hải như không khí.
"..." Lạc Hải không phản ứng gì, chỉ đi về phía văn phòng của mình như bình thường.
Anh có thể hiểu được sự lạnh nhạt của đồng nghiệp đối với mình.
Frock và các đồng nghiệp khác có lòng tốt chuẩn bị tiệc mừng công cho anh, nhưng anh chẳng những không cảm kích, còn vô lễ bỏ về giữa chừng, là ai cũng sẽ không muốn bày ra thái độ tốt với một người như vậy.
Sắp đi đến tầng ba, đúng lúc Cục trưởng Kleman bước ra từ văn phòng của bà, vừa nhìn thấy Lạc Hải bèn gọi giật anh lại.
"Lạc Hải, báo cáo tôi bảo cậu chuẩn bị thế nào rồi?"
Lạc Hải dừng bước: "Báo cáo gì ạ?"
Cục trưởng Kleman lập tức nhíu mày: "Báo cáo phân tích tổng kết hồ sơ tội phạm Omega ở Nantes qua các năm. Hôm kia tôi đã nói với Barney rồi, còn bảo cậu ta giúp cậu chuẩn bị tài liệu vụ án, cậu làm xong chưa?"
Lạc Hải im lặng hai giây: "Anh ta không nói với tôi chuyện này."
"Không nói với cậu?" Kleman ngạc nhiên nhướng mày: "Nhưng sáng mai Viện trưởng Doyle cần rồi, không có tài liệu này ngài ấy không thể ra tòa được, cậu --"
"Không sao đâu ạ, trước sáng mai tôi sẽ gửi tài liệu vào email của ngài ấy." Lạc Hải bình thản nói.
Kleman không nói gì nữa, chỉ vỗ vỗ vai anh, rồi vội vã rời đi.
Lạc Hải bước vào văn phòng của mình, phát hiện tấm bằng khen vốn treo trên tường đã không cánh mà bay, không biết bị ai lấy đi treo ở đâu rồi.
Anh khẽ thở dài một hơi, rót cho mình một cốc cà phê, mở máy tính bắt đầu sắp xếp lại hồ sơ tội phạm các năm.
Mưa phùn rả rích kéo dài đến tận tối, mấy trận mưa liên tiếp khiến nhiệt độ giảm mạnh, cái nóng như thiêu như đốt mấy ngày trước biến mất không còn tăm hơi, gió lạnh ngoài cửa sổ và lá khô bị gió cuốn bay báo hiệu Nantes đã chính thức bước vào mùa thu.
Khi hoàn thành xong báo cáo, đã là hơn mười giờ đêm.
Sau khi nhấn gửi báo cáo đi, Lạc Hải khẽ thở hắt ra một hơi, dựa lưng vào ghế ngồi.
Anh cầm điện thoại lên xem, màn hình trống trơn, chỉ có hình nền phong cảnh biển khơi.
Không tin nhắn, không thông báo, không cuộc gọi. Ngay cả chấm xanh hiển thị vị trí của Eugene trên phần mềm giám sát cũng đã dừng lại ở tòa chung cư từ năm tiếng trước, sau đó không hề di chuyển nữa.
Sau đó anh nghe thấy tiếng gõ cửa văn phòng, Colin dè dặt thò đầu vào, nách kẹp một xấp tài liệu dày cộp: "Công tố viên Lạc Hải... ngài vẫn đang bận ạ?"
"Có chuyện gì không?" Lạc Hải quay đầu lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!