Chương 19: Ngẩng đầu lên

Eugene nhanh chóng mua đủ các nguyên liệu nấu ăn cần thiết ở gần đó, rồi khuân hết đống đồ này vào cốp xe.

Mặc dù trong suốt quá trình, Lạc Hải cứ liên tục hối thúc hắn tiết kiệm thời gian, Eugene vẫn tranh thủ mua được một cốc trà sữa, ba xiên thịt nướng và một cây kẹo mạch nha, nhét tất cả vào lòng Lạc Hải.

Tất nhiên, một kẻ còn một tháng nữa là bị xử tử như Eugene làm gì có tài sản để tiêu xài, toàn bộ chi phí này đều đổ lên đầu Lạc Hải.

Khi anh bị buộc phải một tay cầm trà sữa, một tay cầm xiên thịt nướng, vừa ăn xong xiên thịt lại bị nhét thêm cây kẹo mạch nha, sự kiên nhẫn của anh đã sắp cạn kiệt.

"Cậu còn muốn mua cái gì nữa?" Lạc Hải cố nén cơn giận: "Mua nhanh lên rồi đi."

"Dầu gội đầu, sữa tắm, bột giặt, xà phòng thơm, khăn rửa bát và cả cái loại bàn chải nhỏ cọ được khe gạch men nữa." Eugene kể ra vanh vách, sau đó xoay người đối diện với Lạc Hải, đột nhiên buông một câu: "Ngẩng đầu lên."

Lạc Hải vô thức làm theo, ngay sau đó lập tức cảm thấy có thứ gì mềm mại, đầy lông bao quanh cổ mình.

Là một chiếc khăn quàng cổ màu trắng, bên trên in hình mấy con mèo.

Lớp lông nhung nhân tạo bồng bềnh áp vào da thịt, ngăn cách gió lạnh, một dòng nước ấm áp vi diệu khó nhận ra lan từ cổ bao bọc khắp cơ thể.

"Mang trả đi." Lạc Hải lạnh lùng nói.

"Tại sao chứ? Đẹp thế này mà!" Eugene kêu lên: "Vừa đẹp vừa ấm, tôi chọn cả buổi trời đấy!"

"Mang trả, đi." Biểu cảm của Lạc Hải không hề thay đổi: "Nhanh lên, hai tay tôi đều đang cầm đồ."

Vẻ mặt Eugene lập tức ỉu xìu, nếu có đuôi, lúc này chắc chắn đuôi hắn đang rủ xuống đất đầy đáng thương.

Hắn thở dài, cam chịu tháo chiếc khăn quàng cổ trên cổ Lạc Hải xuống đặt lại lên kệ hàng: "Sắp vào thu rồi, trời sẽ ngày càng lạnh hơn, có một chiếc khăn quàng cổ không tốt sao? Tôi nhìn trong tủ quần áo của cậu chẳng thấy cái khăn nào cả, mùa đông đi làm cậu không thấy lạnh cổ à?"

"Đeo những phụ kiện không cần thiết sẽ ảnh hưởng đến sự uy nghiêm của một công tố viên." Lạc Hải đáp ngắn gọn.

"Nghiêm khắc thật đấy." Eugene cười: "Nếu bắt tôi ngày nào cũng ăn mặc như thế, chưa đến ba ngày tôi sẽ phát điên mất."

Lạc Hải chẳng buồn tranh luận chuyện ăn mặc với một kẻ chỉ còn sống được một tháng nữa: "Tôi biết dầu gội và sữa tắm sắp hết, nhưng bột giặt và xà phòng vẫn còn, sao lại phải mua?"

Eugene dẫn anh đi vào một cửa hàng đồ dùng hàng ngày cao cấp: "Vì gần nhà cậu không có loại tôi hay dùng, tôi dùng loại khác không quen."

"..." Lạc Hải cạn lời nhìn hắn: "Làm một tử tù mà yêu cầu của cậu cao thật đấy."

"Cái này gọi là sống tinh tế, hiểu không?" Eugene vừa nói vừa lựa đồ trên kệ: "Dù sao tôi cũng chỉ còn sống được một tháng nữa thôi, mỗi ngày đều rất quý giá, dĩ nhiên phải dùng đồ tốt nhất cho bản thân, ăn những món ngon nhất. Tôi không định sống nốt quãng thời gian cuối cùng như cậu đâu, ngày nào cũng bận tối tăm mặt mũi, làm trâu làm ngựa cho người khác..."

Trong lúc Eugene đang tán dóc, Lạc Hải không khách khí nhét thẳng cây kẹo mạch nha vào miệng hắn.

"Mua đồ không cần dùng miệng. Muốn mua gì thì lấy nhanh lên."

Eugene phì cười, ngẩng đầu lên như một chú cún con, ngậm trọn cây kẹo mạch nha vào miệng, rồi đưa đồ trên tay cho Lạc Hải: "Chừng này thôi, đi thanh toán đi."

Lạc Hải cúi đầu nhìn đồ trong tay: dầu gội, sữa tắm, bột giặt, còn có một bánh xà phòng thủ công, bao bì đều rất tinh xảo, nhìn qua là biết giá không rẻ.

Hơn nữa, không ngoại lệ, tất cả đều là hương bạc hà.

"..." Ngón tay Lạc Hải siết chặt lại.

Chắc chỉ là trùng hợp thôi, không thể có ý gì khác được.

Khi bọn họ mua xong tất cả đồ đạc, thanh toán và bước ra khỏi trung tâm thương mại, mặt trời đã sắp lặn xuống đường chân trời.

Những đám mây nơi chân trời bị ráng chiều đốt cháy, sắc đỏ rực rỡ lan ra tận phía xa. Đèn neon dần sáng lên, các sạp hàng ở chợ đêm lần lượt xuất hiện, mọi người vừa đi vừa trò chuyện lướt qua các biển hiệu, trẻ con cầm bóng bay và đồ chơi trên tay, các cặp đôi ôm nhau cười nói vui vẻ.

Sắc đỏ rạng rỡ xuyên qua tầng mây, đổ bóng xuống sau những tán lá cây xào xạc, vỡ vụn thành những đốm sáng loang lổ vừa vặn rơi trên vai người đi đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!