Lạc Hải thậm chí còn không thèm xin nghỉ ngày hôm sau, dù cơn sốt vẫn chưa lui hẳn, anh vẫn theo thường lệ đi làm như người bình thường.
Chỉ khác một điều là lần này, anh đã bỏ thêm vài ống thuốc vào cặp táp.
Eugene thực sự không thể hiểu nổi rốt cuộc Viện kiểm sát trả lương cao đến mức nào mà có thể khiến một Omega bán mạng cho một lũ Alpha đến mức tự thiêu đốt bản thân như vậy.
Liều mạng bao nhiêu năm như thế, thậm chí Lạc Hải còn chưa từng được đề bạt lấy một lần. Rốt cuộc anh đang trông chờ điều gì chứ?
Cũng may là thể chất cơ địa của Lạc Hải vẫn rất tốt, đến giờ nghỉ trưa, cơn sốt của anh đã lui hẳn, cơ thể ngoại trừ thỉnh thoảng đau nhức và mệt mỏi ra thì cũng chẳng khác gì ngày thường.
Không có ai phát hiện ra sự cố nhỏ trong buổi liên hoan tối qua, đồng nghiệp chỉ cho rằng Lạc Hải tửu lượng kém cộng thêm tính cách không hòa đồng, thậm chí đến hôm nay cũng chỉ có Barney mang tài liệu tới là tiện miệng hỏi thêm một câu tại sao tối qua anh lại bỏ về sớm.
Người duy nhất quan tâm đến anh, là một gã Alpha ngả ngớn nào đó đang điên cuồng kh*ng b* tin nhắn cho anh như một con chó Golden Retriever bị bỏ rơi.
-- Sáng nay trước khi đi cậu đã uống thuốc chưa?
-- Tôi thấy nhiệt kế trên tủ đầu giường của cậu rồi, là sáng nay cậu đo à? Không phải cậu chưa hết sốt đã chạy đi làm rồi đấy chứ?
-- Rốt cuộc tên khốn Doyle đã trả cậu bao nhiêu tiền lương vậy? Nếu cậu ngất xỉu tại chỗ làm thì có được tính là tai nạn lao động không?
-- Sao lâu thế rồi mà cậu không trả lời tôi, chẳng lẽ là ngất xỉu thật rồi đấy à?
-- Hôm qua tôi tìm cậu đã mất hơn nửa tiếng đồng hồ rồi, không phải hôm nay tôi lại phải xông vào văn phòng vớt cậu về nữa đấy chứ?
Lạc Hải vừa bước ra khỏi tòa án thì nhìn thấy một tràng tin nhắn kh*ng b* của Eugene, gần như cứ nửa tiếng lại gửi một tin.
Lạc Hải thở dài đau đầu, gõ chữ trả lời trên màn hình.
-- Tôi đang dự tòa, vừa mới xong. Trước khi đi tôi có để lại giấy nhắn cho cậu, cậu không nhìn thấy à?
Bên kia im lặng một lúc mới nhắn lại.
-- Ồ, giờ mới thấy, gió thổi rơi xuống đất mất.
Lạc Hải thở dài, vừa định cất điện thoại đi thì máy lại rung lên một cái.
-- Vậy sáng nay cậu uống thuốc chưa? Giờ còn sốt không?
Xem ra không giải quyết được nỗi lo của Eugene thì tên này sẽ không để yên cho anh làm việc tử tế.
Lạc Hải dứt khoát gọi điện thoại sang.
Bên kia bắt máy nhanh như chó con đớp đĩa bay.
"Trước khi đi tôi đã uống thuốc rồi, cũng ăn cơm rồi. Sáng nay có phiên tòa nên tôi bắt buộc phải đến, cơn sốt không nặng thêm, giờ đã hạ gần hết rồi." Lạc Hải nói: "Vừa lòng chưa?"
Nghe Lạc Hải dùng giọng điệu như sắp ra pháp trường báo cáo một tràng dài, chỉ tưởng tượng ra biểu cảm trên mặt anh lúc này thôi cũng đủ khiến Eugene cười mãi không ngừng được: "Ừm, vừa lòng rồi. Thưởng cho bé ngoan một bông hoa điểm mười."
"Đừng có dùng tin nhắn kh*ng b* tôi trong giờ làm việc nữa, đấy là phần thưởng lớn nhất rồi." Lạc Hải nhấn mạnh: "Cảm ơn."
Nói xong, Lạc Hải định cúp máy. Anh vừa đưa điện thoại ra xa tai thì nghe thấy tiếng Eugene.
"Ấy ấy, từ từ từ từ đừng cúp vội!"
"Còn chuyện gì nữa?" Lạc Hải cố nén bực bội hỏi.
"Vừa nãy tôi dọn dẹp lại căn hộ một lượt, phát hiện dầu gội đầu và xà phòng tắm hết rồi, sữa tắm cũng sắp hết, túi rác chỉ còn lại hai cái cuối cùng. Gạo ăn hết rồi, cậu cũng chưa mua bột mì, trong tủ lạnh chỉ còn đúng một cây cải thảo và hai quả trứng."
"Thì sao?" Lạc Hải bắt đầu thấy đau đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!