Chương 16: Mưa đêm mịt mờ

Eugene cầm lấy ống tiêm từ tay Lạc Hải, kéo ống tay áo bên trái thảm thương của anh xuống, nắm lấy cánh tay phải của anh, nhẹ nhàng xắn tay áo lên.

Cánh tay phải của anh sạch sẽ, làn da trắng bệch đến mức gần như trong suốt, những mạch máu xanh nhạt hiện rõ mồn một, tựa như những dòng sông uốn lượn trên dãy núi.

Eugene giữ chặt cánh tay Lạc Hải, kim tiêm từ từ đâm vào mạch máu, đẩy thuốc vào trong.

Lạc Hải th* d*c nặng nề, mồ hôi lạnh từ trán trượt xuống tận thái dương. Sau khi Eugene tiêm hết ống thuốc này, anh lại rít qua kẽ răng vài chữ ngắn gọn: "Lấy thêm một ống nữa."

Eugene nhìn anh một cái, nhưng vẫn làm theo. Hắn lấy ống tiêm thứ hai ra khỏi hộp, đổi sang một mạch máu khác rồi tiêm vào.

Trong cổ họng Lạc Hải phát ra tiếng r*n r* kìm nén, anh ngửa đầu dựa vào thành giường, hơi thở nông và dồn dập. Một lúc lâu sau, anh mới như người vừa được vớt từ dưới nước lên, hít sâu một hơi thật mạnh, bắt đầu thở hổn hển dữ dội.

"Cậu có biết nếu cứ dùng thuốc như thế này, đa phần là không sống nổi quá năm mươi tuổi không?" Tiêm hết ống thuốc, Eugene rút kim ra, ném ống tiêm vào thùng rác.

Lạc Hải từ từ quay đầu nhìn hắn, lồng ngực phập phồng lên xuống: "Thế cũng tốt hơn cậu nhiều, kẻ không sống nổi qua tháng sau."

Eugene nghẹn họng, sau đó bật cười thành tiếng.

Được lắm. Sốt đến mức này rồi mà vẫn không ngăn được cái miệng tẩm độc kia.

Hai ống thuốc tiêm vào chưa được bao lâu, biểu cảm của Lạc Hải đã dịu đi không ít. Eugene có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương ngọt ngào thuộc về Omega trên người Lạc Hải đang nhạt dần từng chút một, thay vào đó là một mùi hương sắc bén hơn, mang tính công kích hơn.

Chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi, Lạc Hải từ một Omega tỏa ra hương thơm quyến rũ đã biến trở lại thành một Alpha lạnh lùng sắc bén.

"Trong thuốc này có gì thế?" Eugene cầm cái hộp đựng ống tiêm lên nghiên cứu, muốn xem trên bao bì có ghi thành phần không. Đáng tiếc là cái hộp sạch trơn, ngoại trừ một dòng chữ đơn giản "Thuốc dùng cho nghiên cứu" ra thì chẳng ghi gì cả.

"Thuốc ức chế và pheromone nhân tạo." Lạc Hải chống người dậy, cố gắng không để mình trượt xuống giường như một đống bùn nhão.

"Thứ có hại cho cơ thể cậu là thuốc ức chế à?" Eugene nhìn cái hộp hỏi.

"Không, thuốc ức chế chỉ dùng để kìm hãm chu kỳ sinh lý của Omega thôi." Giọng Lạc Hải khàn đặc: "Thứ thực sự có tác dụng là pheromone nhân tạo. Thứ đó có thể tạm thời thay đổi tính chất pheromone của tôi, khiến nó ngửi giống như của Alpha."

"Ý cậu là, hiện giờ đã có loại thuốc có thể ức chế chu kỳ sinh lý của Omega rồi sao?" Eugene trầm ngâm: "Ngay cả kỳ ph*t t*nh cũng có thể dùng thuốc này để bỏ qua à?"

"Loại thuốc này vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu, sẽ không công khai ra bên ngoài." Lạc Hải nói: "Tôi chỉ là trường hợp đặc biệt, có kênh riêng để lấy được thôi."

Eugene cầm cái hộp trong tay xoay qua xoay lại: "Là do vẫn đang nghiên cứu, hay là nếu công khai sự tồn tại của loại thuốc này, địa vị của Alpha sẽ lập tức bị lung lay?"

Lạc Hải giật lấy cái hộp từ tay Eugene ném trở lại ngăn kéo, ánh mắt trở nên sắc bén, mang theo vài phần cảnh cáo: "Không liên quan đến cậu."

Eugene cười khẽ, giơ hai tay làm động tác đầu hàng: "Tôi biết rồi. Giờ tôi chỉ là một kẻ tù tội, cùng lắm chỉ được khua môi múa mép chút thôi, đừng căng thẳng thế. Nằm xuống đi, giờ cậu cần phải nghỉ ngơi cho khỏe."

Hắn dùng tay giữ lấy gáy Lạc Hải, mặc kệ vẻ mặt phản đối của đối phương, cưỡng ép ấn anh nằm xuống giường. Sau đó hắn đi lấy một chậu nước, đắp khăn ướt lên trán anh.

Nhiệt độ cơ thể Lạc Hải vẫn còn rất cao, anh còn lâu mới khôi phục được sức lực để đấu võ mồm với Eugene. Đầu vừa chạm vào gối, anh đã khó chịu nhắm mắt lại, th* d*c đầy khó nhọc.

Eugene xuống bếp nấu một bát canh gừng, lại lấy thuốc hạ sốt đỡ anh uống, sau đó dùng khăn sạch lau khô mồ hôi trên người anh, rồi cẩn thận dém lại góc chăn.

Lạc Hải quả thực đã quá mệt mỏi, mệt đến mức chẳng buồn đuổi Eugene ra khỏi phòng. Chăn nệm ấm áp và tác dụng của thuốc khiến anh càng thêm mê man, cuối cùng anh cũng buông xuôi sự kháng cự, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh lại lần nữa, ngoài cửa sổ đã tối đen như mực, trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi rả rích không ngừng.

Eugene vẫn ngồi bên giường anh, vắt chéo chân, trên tay cầm cuốn "Nhân tính và Pháp luật" đọc ngon lành, Lạc Hải nhận ra đó là một cuốn sách trong tủ sách của mình.

Tên kh*ng b* khét tiếng nhất đương đại của Nantes lại đang say sưa đọc một cuốn sách luật, cảnh tượng này ít nhiều mang chút cảm giác châm biếm như trong phim điện ảnh.

"Cậu tỉnh rồi à?" Eugene dời mắt khỏi trang sách: "Cảm thấy thế nào?"

"Còn sống." Lạc Hải nghe thấy giọng mình khàn đến đáng sợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!