Chương 15: Để tôi làm

Trong thâm tâm, thật ra Lạc Hải là một người rất cứng đầu.

Trong suốt 29 năm cuộc đời cho đến nay, anh rất ít khi thừa nhận điều gì.

Năm năm trước, anh lỡ tay đánh sai một chữ trong đơn khởi tố, sau khi bị Colin phát hiện, anh đã mặt không đổi sắc nói đó là lỗi in ấn.

Ba năm trước, anh gửi nhầm tập tài liệu vốn định gửi cho phòng Tài chính sang phòng Nhân sự, khi bị trả lại, anh bình thản nói là do người của bộ phận khác nhầm lẫn, và biểu cảm của anh quá sức thuyết phục nên chẳng ai có mảy may nghi ngờ.

Nhưng hiện tại, anh buộc phải thừa nhận, đồng ý lời mời đi ăn của Frock có lẽ là quyết định sai lầm nhất anh từng làm trong đời.

Anh hầu như không tiếp xúc riêng tư với đồng nghiệp, không chỉ vì tính cách cô độc, độc lập, mà quan trọng hơn, anh là một Omega không ổn định phải dùng thuốc để thay đổi tính chất pheromone, làm việc lâu dài trong môi trường toàn Alpha đã khiến hệ thống sinh lý của anh trở nên rất yếu ớt.

Sau giờ làm, anh cần thời gian để thở, cần một nơi an toàn yên tĩnh để chắp vá lại bản thân.

Hơn nữa, anh thực sự đã đánh giá thấp đám đồng nghiệp này.

Anh cứ tưởng đi ăn cùng lắm là tìm một quán cơm, mọi người quây quần ăn một bữa, cùng lắm là uống chút rượu, chém gió vài câu, nhiều nhất là hai tiếng đồng hồ sẽ kết thúc.

Không ngờ cả đám người ồn ào kéo nhau vào quán, thịt còn chưa bắt đầu nướng đã cầm micro lên trước, gọi hẳn một két bia.

Đến lúc bắt đầu ăn, cả đám đã uống đến đỏ mặt tía tai, lôi kéo người khác nhảy nhót khắp nơi.

Mùi thịt nướng thơm lừng, ánh đèn ngũ sắc nhấp nháy trong căn phòng tối tăm, tiếng loa ầm ĩ, tiếng chuyện trò và cười đùa ồn ào của đồng nghiệp.

Thoát khỏi công việc nặng nề để buông thả một chút, tâm trạng ai nấy đều rất tốt.

Nhưng đối với một Omega không ổn định, tất cả những thứ này đều quá sức chịu đựng.

Mùi dầu mỡ của thịt nướng làm anh buồn nôn, mùi rượu lẫn với mùi pheromone Alpha nồng nặc khắp phòng khiến anh ngạt thở, tiếng ồn của dàn karaoke liên tục tấn công màng nhĩ, làm thái dương anh giật lên từng hồi đau nhói.

"Đừng có chỉ lo uống rượu thế chứ!" Frock vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người: "Chúng ta đến đây để mở tiệc mừng công cho công tố viên Lạc Hải mà! Ai là Công tố viên giỏi giang nhất Viện nào?"

Có người huýt sáo.

"Lạc Hải!"

"Ai đã bắt được tên cầm đầu của Hội Cánh Ánh Sáng, khiến tỷ lệ tội phạm Omega tháng này giảm xuống mức thấp kỷ lục?"

"Lạc Hải!" Mọi người cười ồ lên hùa theo.

"Ai là Alpha 'A' nhất trong Viện kiểm sát?" Frock lại hô to.

"Lạc Hải!" Colin cũng đã say khướt, là người hét to nhất trong đám.

Frock cười đưa micro đến trước mặt Lạc Hải: "Vậy nên, vị Alpha 'A' nhất này có điều gì muốn nói không? Anh ngồi ngẩn ngơ ở đây cả nửa tiếng rồi đấy."

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lạc Hải, chờ đợi nhân vật chính phát biểu.

Lạc Hải im lặng một lúc, đứng dậy khỏi ghế, biểu cảm chẳng có gì thay đổi: "Tôi đi vệ sinh một lát."

Nói xong, anh quay người bước ra khỏi phòng bao, mặc kệ phản ứng của đồng nghiệp phía sau.

Đầu anh đau như búa bổ, từng giây từng phút như có một cái dùi đang khoan vào não, ngực nặng trĩu như bị ngàn cân sắt đè lên. Chỉ cần ở trong căn phòng nhỏ đó thôi anh cũng cảm thấy tận sâu trong dạ dày mình đang cuộn trào liên hồi.

Anh khó nhọc mở cửa buồng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo hết mọi thứ trong dạ dày ra.

Nhưng thực tế anh chưa ăn được miếng thịt nướng nào, nên thứ nôn ra chỉ toàn là dịch vị và mật xanh mật vàng.

Anh nhắm mắt lấy lại bình tĩnh một lúc lâu mới miễn cưỡng đè nén được cảm giác chóng mặt và buồn nôn, sau đó xả nước bồn cầu, đi đến bồn rửa mặt dùng nước sạch súc miệng rửa mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!