Khi Lạc Hải bước lên tầng ba tòa nhà Viện kiểm sát, Frock và Barney đang chơi cầu lông ngay trên hành lang.
Hai người mặc đồ thể thao, vung vợt đầy hào hứng, quả cầu lông bay từ đầu hành lang này sang đầu hành lang kia, chặn kín lối cầu thang mà Lạc Hải định đi lên.
"Quả nhiên vận động nhiều một chút là đúng đắn." Barney vừa vung vợt vừa nói, mồ hôi nhễ nhại: "Lâu lắm rồi tôi không đổ mồ hôi nhiều thế này."
"Đã bảo anh từ sớm rồi mà!" Frock vui vẻ đánh trả quả cầu: "Vận động nhiều giúp tăng cường trao đổi chất và giữ tâm trạng vui vẻ, hơn nữa người thường xuyên tập thể dục thì chất lượng t*nh tr*ng cũng cao hơn!"
Barney bật cười thành tiếng: "Anh làm gì có Omega, quan tâm chất lượng t*nh tr*ng làm quái gì?"
"Bây giờ không có, đâu có nghĩa là sau này sẽ không có." Frock chạy bước nhỏ lên vài bước, vươn dài tay đánh trả quả cầu: "Bây giờ tôi chưa đánh dấu Omega là vì tôi muốn tìm một người thật tốt."
"Một trăm ngàn là mua được một Omega kha khá rồi nhỉ?" Barney hỏi: "Anh còn muốn tốt đến mức nào nữa?"
Frock tặc lưỡi tỏ vẻ không đồng tình: "Omega một trăm ngàn cũng là Omega, Omega năm trăm ngàn cũng là Omega. Một Omega ít nhất có thể ở bên cậu mười năm, tôi muốn mua một Omega xinh đẹp, dịu dàng, dáng ngon kỹ thuật tốt thì có vấn đề gì chứ?"
"Không vấn đề, không vấn đề, đại gia như anh thì mua gì chả được." Barney lùi lại hai bước, đánh trả quả cầu đang bay trên đỉnh đầu, giọng chua loét: "Kẻ nghèo kiết xác không có Omega như tôi thì chỉ đành đợi đến Ngày Dâng Hiến tháng sau thôi."
"Thôi đi, anh còn giả nghèo với tôi." Frock cười lớn: "Có giỏi thì xóa mấy cái bài đăng ăn chơi đàng đ**m trên mạng xã hội của anh đi đã."
Quả cầu này Frock không đỡ được, vì Barney đánh lệch hướng, quả cầu bay thẳng tắp đập trúng đầu Lạc Hải đang đứng ở đầu cầu thang.
"..." Lạc Hải không nói gì, chỉ lấy quả cầu lông trên đầu xuống, ném trả cho Frock.
"Ồ, chào buổi sáng, Lạc Hải." Frock bắt lấy quả cầu: "Vừa nãy không nhìn thấy anh đi lên."
"Chào buổi sáng." Lạc Hải đáp lại ngắn gọn.
"Hiếm khi thấy anh đi làm sát giờ nhỉ, tối qua ngủ không ngon à?" Barney hỏi: "Trông quầng thâm mắt anh đậm lắm đấy."
"Thức khuya tra cứu chút tài liệu." Lạc Hải khựng lại một chút: "Các anh có biết ngoài Hội Cánh Ánh Sáng ra, ở Nantes còn tổ chức kh*ng b* nào đang hoạt động không?"
"Là loại giết người, biểu tình hay là loại suốt ngày cử người đi ngủ với chính khách?" Frock hỏi: "Dạo trước tôi có giúp Viện trưởng Doyle tổng hợp danh sách, hay là anh qua văn phòng tôi xem đi. Phòng tôi còn cà phê đấy, để tôi rót cho anh một cốc cho tỉnh táo."
"Được." Lạc Hải gật đầu.
"Ôi dào, đừng khách sáo thế." Frock cười khoác vai Lạc Hải vỗ vỗ: "Đồng nghiệp bao nhiêu năm rồi, giúp đỡ nhau chút là chuyện nên làm mà. Lần sau có việc gì anh cứ nói thẳng với tôi là được, đừng ngại."
Frock vừa chơi cầu lông xong người đầy mồ hôi, mùi pheromone Alpha nồng nặc xộc thẳng vào mũi Lạc Hải. Anh nhíu mày ho vài tiếng, mặt không đổi sắc kéo giãn khoảng cách với Frock.Suốt cả ngày hôm đó, Lạc Hải bận rộn rà soát các tổ chức ngầm và phần tử kh*ng b* ở Nantes, danh sách của Frock đã giúp ích cho anh rất nhiều, ít nhất cũng chứng minh được thông tin Eugene cung cấp không phải là nói dối.
Nhưng ngay khi anh đang định xác định phương hướng điều tra tiếp theo, tim bỗng đập nhanh hơn, một cơn chóng mặt bất ngờ ập đến, khiến anh buộc phải đặt tập tài liệu trên tay xuống, dùng tay day thái dương chờ cảm giác khó chịu qua đi.
Colin rót một cốc cà phê mang đến trước mặt anh, quan tâm hỏi: "Ngài không sao chứ ạ? Có phải dạo này mệt mỏi quá không, ngài nghỉ ngơi một lát đi ạ."
Lạc Hải nhíu mày nhắm mắt, cố kìm nén hơi thở ngắn dồn dập: "Không sao, nhịn một lát là qua thôi."
"Ngài không thể cứ như thế này mãi được." Colin lộ vẻ không đồng tình: "Mệt thì phải nghỉ, ốm thì phải uống thuốc, nếu không cơ thể làm sao chịu đựng nổi ạ?"
"Không phải vấn đề đó, là..." Lạc Hải cau mày chặt hơn, cuối cùng xua tay: "Bỏ đi. Tôi không sao, cậu ra ngoài đi."
"Nhưng mà..."
"Ra ngoài đi." Lạc Hải nhấn mạnh lần nữa.
Colin bó tay với vị sếp tính tình kỳ quặc này, đành phải đặt tài liệu và cốc nước xuống bên tay Lạc Hải, rồi đi ra khỏi phòng. Cùng với tiếng đóng cửa "cạch" một cái, văn phòng của Lạc Hải lại chìm vào sự yên tĩnh như kéo dài đến vĩnh hằng.
Cơn khó chịu lần này kéo dài lâu hơn mọi khi, khoảng mười phút sau, Lạc Hải mới miễn cưỡng thoát khỏi cảm giác tim đập nhanh và buồn nôn.
Anh mở mắt ra, vừa định tiếp tục xem tập tài liệu ban nãy thì bị tiếng rung của điện thoại chen ngang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!